Quê em - Đất độc truyện ma trên điện thoại di động P3


  • Quê em - Đất độc truyện ma trên điện thoại di động P3



  • Quê em - Đất độc truyện ma trên điện thoại di động P1

    Quê em - Đất độc truyện ma trên điện thoại di động P2

  • Câu chuyện thứ 12: Ở NHỜ


    Từ hồi ông mất, bà em cất 1 căn phòng nhỏ lợp ngói ở cái sân đằng sau nhà cậu C. Từ cổng đi vào khu nhà em thì nhà cậu C. là nhà đầu tiên bên tay trái. Cậu C. từ nhỏ là người thông minh, học hành giỏi giang nhất trong 4 chị em. Năm 18 tuổi, cậu đùng đùng nghỉ học, bỏ đi buôn biệt xứ. Thời gian đấy cậu em tìm đường sang Liên Xô buôn bán. Cái hồi mà cả nước chỉ dùng đồ Liên Xô, gia đình nào có cái bàn là Liên Xô hay mấy cái xô nhôm đã là thuộc hàng có của ăn của để. Cậu em sang được 1 năm thì làm ăn bắt đầu thuận lợi. Chẳng nhớ cậu em buôn gì, nhưng thấy gửi tiền về cho chị em đều đều, lại kèm theo mấy cái bàn là, nồi cơm nữa  Ông em phần cho con cái, phần đem bán. Cuộc sống nhờ thế mà cải thiện dần dần.
    Làm được 3 năm thì cậu C. nghỉ, lại về nước. Lúc này cậu em để dành được một cơ số tiền và vàng. Cậu theo bạn bè lên biên giới đánh hàng về bán.
    Trời chẳng được lòng người, chuyến hàng đầu tiên cậu em bị cướp sạch. Bọn nó chặn đường trên đèo, lột sạch sẽ cả đoàn, bao nhiêu tiền bạc cậu đem theo đều mất trắng. Không bỏ ý định, cậu C lại xoay sang buôn thuốc lá. Được dăm ba chuyến, cậu lại bị lột sạch trên đèo Hải Vân. Của nả cứ thế bay đi hết. Cậu lại vay mượn, gom góp, mở hàng quần áo trên chợ Đồng Xuân. Buôn bán đắp đổi, có phần cũng kiếm chác được.
    Năm 1994 chợ Đồng Xuân cháy !
    Tài sản cuối cùng của cậu em theo thế mà bay luôn... Chán nản cậu nằm nhà 1 năm rồi lấy vợ. Hồi bé anh em em sợ cậu C lắm. Lúc nào nhìn thấy bọn trẻ con cậu cũng trừng mắt, hoặc lườm lườm không nói câu nào  Năm em 16 tuổi thì cậu C. ly dị. Bà thì thầm với mẹ, mợ V. vô sinh. Thời gian sau cậu em xin được chân lái xe cho một công ty nước ngoài. Cậu lại chúi mũi vào công việc. 1 năm sau cậu C. đi bước nữa. Vợ cậu kém gần 20 tuổi, rất xinh đẹp và giỏi kiếm tiền. Mợ sinh được 2 đứa con gái. Gia cảnh cứ thế khấm khá dần. Đến khi ông ngoại em mất, chia đất cho các con xây nhà, cậu mợ em dựng được 1 căn biệt thự nằm ngay đầu ngõ. Ngày tân gia, trời đang quang tự nhiên có cơn gió mạnh, bụi mù mịt thổi vào từ đầu đường rồi cuốn thẳng ra sông.
    Mùa hè cách đây 4 năm, em hay sang kèm thằng TA. con dì T ôn thi ĐH. Anh em chạc tuổi nhau, lại hợp tính nên có phần thân thiết hơn cả. Tối nằm ngủ với nhau, tự nhiên nó quay sang bảo "Nhà bác C. dạo này hay có người đến lúc nửa đêm"
    Từ xưa đến nay cậu C em là người nguyên tắc, về nhà là đóng cửa cực ít khi tiếp khách sau giờ làm việc. Nhà cậu cứ 9h là tắt đèn lên gác chuẩn bị đi ngủ. Em chẳng tin nó, coi là nói linh tinh, quay lưng ngủ tiếp. 
    Cơ mà thằng TA. nói thật...
    Buổi đêm em hay thức khuya, lúc đọc báo, lúc xem phim, hoặc có lúc chỉ để ngồi hóng mát. Đêm đấy khó ngủ, lay mãi em mới rủ rê được thằng TA ra sân ngồi tán phét. Vừa đặt chân ra bậc thềm, em nghe tiếng "Loẹt xoẹt, loẹt xoẹt" giống dép chà lên mặt đường bên sân nhà cậu C. Con chó nhà cậu hằng ngày hay gầm gừ, đêm nay tự dưng im bặt. Bà em và nhà 2 cậu đã tắt đèn đi ngủ từ lâu. Em thì thầm với thằng TA "Có trộm". Ngó ra sân, em chết sững, bóng một người đàn bà mặc áo rộng thùng thình, tóc bù xù, dài rủ kín vai vừa bước vào cửa nhà cậu em.. Chỗ cái cửa phụ chẳng mở bao giờ ...
    Thằng TA bảo "Khách cậu C. em thấy đến nhà khoảng 2 lần vào tầm này nhưng không dám hỏi"
    Sáng ra, em đem chuyện nói với bà. Bà em nghĩ lung lắm, rồi bỏ vào buồng... Cậu C. một mực khẳng định chẳng có ai điên mà đến chơi vào tầm đấy, và chắc chắn em bị hoa mắt. Thằng TA cũng im lặng hồi lâu rồi đi lên gác.
    Bẵng đi một thời gian, em lại mò sang chơi. Hôm đấy nhà dì đi vắng, cậu C bảo em sang phòng trống trên tầng 3 mà ngủ, tiện trông hộ cậu con B. đang ốm.
    Nằm giường lạ em bị khó ngủ; con bé phòng bên ốm, thỉnh thoảng lại cựa mình làm cái giường kêu cọt kẹt. Một lúc lâu sau, phần vì mệt, phần cũng quen quen, em thiếp đi. Cơn buồn ngủ đến bất chợt mà cũng tan nhanh. Cái cửa gỗ khép hờ, bị bật ra, gió sông thổi sộc vào phòng. Em nửa tỉnh nửa mê co tay kéo cái chăn ngang bụng, bỗng bất chợt một bàn tay từ phía cuối giường tóm chặt lấy tay em, lạnh toát ! Em sợ quá mở choàng mắt ra, ú ớ không nói được câu nào. Căn phòng trống trơn ! 
    Người em như có cái gì đó chèn qua, nhưng đầu óc thì lại trở nên mụ mị. Lúc này em mới thấy ở giữa phòng lù lù một đống đen sì, to bằng cái bao tải, bất động. Ở góc nhà, có cái gì đó cứ đùn đùn lên như tổ mối, rột roạt, rột roạt... Cái đống đấy đứng im một lúc, rồi lao nhanh về phía em. Lúc đấy em không biết gì nữa, mở mắt ra thấy trời sáng, em lủi luôn về nhà.. Năm đấy là năm 2008...
    Sau cái đêm ngủ nhà cậu C., em chẳng dám về quê nữa và cũng chẳng dám kể với ai. Mọi người thấy thế đâm ra trách nhiều lắm.
    3 tháng sau nhà ngoại em có giỗ. Buổi tối hôm đấy, quá 10 rưỡi, dọn dẹp xong ai cũng mệt lử. Nhà cậu D. đóng cửa đi ngủ sớm, chỉ còn mấy anh em em, dì T với 2 bà mợ ngồi sân nói chuyện, cậu C lên nhà chơi với con khướu. Con khướu của cậu C rất khôn, nhưng chẳng hiểu dạy dỗ thế nào mà nuôi gần 2 năm vẫn không biết nói. Chỉ kêu kêu mấy tiếng rồi thôi. Thế nhưng cậu em vẫn thích nó lắm. Tối nào cũng ra ngó nghiêng nó một chút rồi mới đi ngủ. Cái lồng con khướu treo ở hiên trước cửa nhà.
    Hội nhà em đang ngồi nói chuyện râm ran bỗng con khướu giãy giụa, vỗ cánh phành phạch và kêu ầm mĩ. Nó đạp cửa chuồng, lông xù lên, vỗ cánh điên loạn. Cậu C rối cả lên chẳng biết làm thế nào. Cả nhà em cũng chạy xuống xem. Lúc này tự nhiên con khướu cất tiếng nói, lạ hoắc, nhưng rất rõ ràng "Mửa mật mày ra" ... Ai cũng không tin vào tai mình... "Mửa mật mày raaaa" Con khướu nhìn thẳng vào mặt em mà rít lên re ré. Tim em đứng im, chết cứng. Dì T sợ quá gào toáng lên. Con khướu lại vỗ cánh điên loạn, mỏ nó banh rộng ra ngửa cổ lên trời.
    "Mửa cái mật mày raaaaaaaa"
    Em sợ quá không nói được câu nào, nhưng người con khướu chĩa vào không phải em, mà là mợ H, vợ cậu C, đứng sau lưng em.... Mợ H đột nhiên vùng chạy vào trong nhà, dì T với tay ra kéo nhưng không kịp. Mợ vừa chạy lên tầng vừa gào, Con ơi Conn. Lúc này mọi người mới nhận ra con B đang ở trên gác một mình.. Mợ H lao lên trước, cậu C, em và thằng TA cũng lao theo. Chạy đến tầng 3, cái cửa sổ hướng ra sông bỗng bật tung, một cái bóng lù lù như bao tải nhảy vọt ra. Mợ H lao vào ôm con B, con bé tròn mắt không hiểu gì, khóc òa lên.
    Lúc này dì T gào lên thất thanh dưới nhà "Anh C. ơi, ôi giời ơi anh C. ơi", 3 cậu cháu lại lao xuống tầng 1... Dưới nhà, chẳng hiểu ai thả hay con khướu đạp được cửa lồng, bay toán loạn khắp phòng.. Nó rít lên sởn gai ốc "Thắt cổổổổổổổổổổổ" "Mửa mật mày raaaaaaaa" rồi bay theo hướng cái bóng vọt ra sông.
    Cả nhà em loạn tiếng khóc, tiếng la hét. Thế nhưng cửa phòng bà vẫn đóng im ỉm, chỉ nghe tiếng tụng kinh đều đều....
    [to be continued]

     

    Câu chuyện thứ 13: MẢNH XƯƠNG




    Chuyện này xảy ra cách đây 2 năm, hồi em học năm thứ 4 ĐH.
    Nhà ngoại em có cái vườn rất rộng, nằm cạnh bờ sông. Trong vườn trồng đủ thứ cây, sit sít nhau, vừa lấy bóng mát và cũng để ăn quả luôn. 
    Hàng ngày cả nhà đi làm hết, chỉ có bà em với mợ L, vợ cậu D. ở nhà. Mợ em trước trồng ngô ngoài bãi, từ hồi bãi bị lở mất, mợ em về trông nom cái vườn quả. Ban ngày khu nhà chẳng có ai ngoài 2 mẹ con.
    Mùa gió, lá rụng bay đầy vào sân, bà với mợ em cứ tuần lại quét sân 2, 3 lần rồi đem lá ra bờ sông đốt. Hôm đấy vừa gom xong đống lá thì con chó nhà cậu C ở đâu chạy về tha theo miếng xương như xương lợn. Nó chui vào cạnh bếp ngồi gặp rồn rột, nước dãi chảy ra bẩn cả sân. Thấy ngứa mắt bà em cầm chổi vụt cho nó 1 cái, nhặt cái miếng xương đem vứt ra sông cùng đống lá khô.
    Đến chiều con chó lại tha miếng xương về gặm. Bà với mợ em tức lắm, lại đánh nó một trận rồi cầm miếng xương ném xuống nước.
    Sáng hôm sau gió to, lá cây bay từ vườn sau vào, phủ kín sân. 2 mẹ con lại cầm chổi ra quét. Gom lá thành một đống xong, lại thấy miếng xương với vết găm nham nhở của con chó dưới đất, bà em quát nhặng lên. Mợ L cũng bực, ném luôn miếng xương vào bãi lá rồi đem đốt.
    Đến chiều hôm đấy có người ở ủy ban xuống gõ cửa nhà em. Ông công an phường vào bảo, hôm qua có người tìm thấy 1 cái xác ở bụi chuối gần bờ sông, đoạn ngược dòng bên trên nhà em. Cái xác chết cũng ít lâu, giờ còn nham nhở. Người ta đang đợi pháp y, nhưng chẳng hiểu sao thiếu đâu mất 1 bên xương hông. Ông ý đang đi quanh các nhà gần bãi hỏi thăm.
    Bà với mợ em lúc đấy sợ quá, nhưng chẳng hiểu sao lại bảo không biết. Ông công an đi khuất ngõ, 2 mẹ con chạy ra bờ sông thấy con chó nhà cậu C ngồi im, mắt mở trừng trừng nhìn vào đống tro lá... Mợ em vào bới, mảnh xương vẫn còn đấy, chỉ cháy mất 1 góc bé tí, vết gặm của con chó vẫn y nguyên.
    Bà em sợ quá, cầm ném luôn xuống chỗ nước chảy xiết, chìm nghỉm.
    Sáng hôm sau ông công an quay lại, bảo tối qua người ta tìm thấy mảnh xương của người chết kẹt vào hòn đá dưới bờ sông cạnh bụi chuối, nhưng có vết chó gặm và bị xém mất 1 góc...
    Sau cái buổi sáng ông công an vào thông báo, bà với mợ em sợ lắm. 2 mẹ con lên ban thờ thắp hương cầu khấn liên tục. Bà em kể, lúc vừa đốt nhang xong thì cái bát hương bùng cháy phừng phừng nhưng không có khói. Lúc sau lửa tắt, nhìn lại thấy chỗ đấy vẫn y nguyên. Mợ em đứng bên cạnh quỳ sụp xuống quỳ lạy.
    Đến tối về kể, cả nhà bảo bà em với mợ Loan làm thế là không phải với người chết, có khi mai ra ủy ban xem người ta nói thế nào rồi lễ lạt.
    Tối hôm đấy em về chơi, thấy bà em có khách.
    Bà em kéo rèm kín mít, chỉ có tiếng rì rầm to nhỏ trong buồng, cả nhà cũng chẳng hỏi han gì.
    Khách ngồi đến nửa đêm vẫn chưa về. Nhà em ai cũng có chìa khóa cổng nên cậu mợ đi ngủ trước, tầm đấy chỉ còn em với thằng TA đứng trên tầng hóng mát như mọi khi. Trong buồng bà vẫn có tiếng to nhỏ rì rầm, nhưng toàn giọng một người, không thấy thay đổi.
    Một chốc sau nữa thì khách về. Trời tối thui, 2 anh em em đứng trên ban công tầng 2, phòng thằng TA, cũng không bật điện đóm gì. Chẳng nghe tiếng mở cửa, cũng chẳng thấy bà em chào, 2 người cứ thế bước ra ngoài sân, một nam, một nữ mặc áo thụng.
    Một người quay đầu bước ra bãi.
    Người nữ đi về phía vườn sau nhà cậu D. khuất tầm nhìn của 2 anh em em rồi mất dạng.
    Cửa nhà bà vẫn đóng im ỉm.
    2 anh em em thấy sợ sợ, lủi luôn vào phòng chốt cửa chặt.
    Đêm đấy em đang ngủ thì thấy tiếng bà la khóc, nhưng không ầm mĩ, được một chập rồi chẳng thấy gì nữa. Chắc cậu mợ ngủ say, lại ở buồng sau nên không biết, chỉ có em với thằng TA nằm phòng nó, ngay sát nhà bà nghe thấy.
    Sáng hôm sau em xuống sớm, thấy bà em tóc tai rũ rượi ngồi trên bàn nước. Bà em bảo tối qua vừa đi nằm, tự nhiên cái màn cứ rung rung. Có cái mảnh vải đen cứ đập đập vào mặt. Bà em tỉnh, mở mắt ra thì chẳng thấy gì, ngoài cái đèn trên bàn thờ cứ leo lét. Thế rồi cửa sổ mở ra, một người trèo vào, chân đi cà nhắc về phía bà,. Bà em sợ quá quỳ xuống la khóc.. Người đấy đứng 1 lúc rồi biến mất. Bà em thức từ đấy đến sáng...
    Lúc sau xuống ủy ban hỏi, thì người ta bảo người nhà đến nhận xác đưa đi rồi.
    [to be continued]

     

    Câu chuyện thứ 14: ĐÒI NỢ




    Người ta bảo, sống trên đời có những món nợ đòi rất dễ, nhưng có những món nợ chẳng thể nào dứt khoát được, và đặc biệt là những món nợ không phải giữa người sống với người sống.
    Sau cái ngày có người tập tễnh đi vào phòng, bà em trở nên lầm lì, chẳng nói, chẳng rằng với con cháu. Hỏi thì đáp, không bà cũng ở nguyên trong phòng khóa kín cửa, tự nấu ăn riêng, có khi 2, 3 ngày không bước chân ra ngoài. Nhà em đâm ra lo lắng. Mọi người lo bà bị ốm, hoặc suy nghĩ kiểu người già nhiều đâm ra lẩn thần. Thế nhưng bà em vẫn khỏe mạnh, chỉ có điều hơi xanh xao và ít giao tiếp hơn trước. Thời gian này bà hay ra mộ thắp hương cho ông. Có lúc cậu D em đèo bà ra, nhưng bà bắt đứng đợi ở ngoài, tuyệt nhiên không cho vào.
    Ông em nằm ở nghĩa trang Ngọc Thụy. Từ bờ đê, rẽ phải xuống cái dốc, đi qua trường cấp 2 Ngọc Thụy, đến gốc cây đa là nghĩa trang.
    Tuần dăm ba hôm, nắng mưa thế nào bà cũng ra chỗ ông nằm. Cậu D bảo, thấy bà đi vào, đứng trước mộ ông khóc nhiều lắm, rồi bần thần lẩm bẩm một mình. Lần nào trở ra cũng mệt mỏi, nhưng tinh thần có vẻ đỡ đăm chiêu hơn trước. Cứ thế hơn 2 tuần thì bà em bình thường lại. Có điều con chó đá không nằm ở góc vườn cậu D. nữa, mà lại chuyển sang vườn khế của bà. Nó đứng giữa vườn, lạnh lẽo, cái chỗ phải có hốc mắt thấy tàn hương bắn vào đen đen nhờ nhờ...
    Cậu C. làm lái xe riêng cho giám đốc 1 công ty nước ngoài, đi sớm về hôm, tùy theo lịch của sếp. Giống với cậu D, cậu C. chẳng tin vào ma mãnh, cũng như chẳng sợ sệt cái gì cả. Cậu em vốn là người cẩn thận và cực kỹ tính, hơn chục năm lái xe chẳng xảy ra cơ sự gì, cũng chẳng va quệt với ai.
    Thế mà cậu em lại bị tai nạn. Gãy 1 chân, 4 cái xương sườn và chệch đốt sống !
    Cậu bị lúc giữa trưa, trên bờ đê, chỗ rẽ vào làng em cách đường dốc ra mộ hơn trăm m. Xe ô tô cậu mất lái lao vào cạnh đường. Lúc mọi người nhà em chạy ra, cậu C. nằm cạnh vũng máu, bê bết bên ngoài cửa xe, đầu hướng ra tim đê.
    Vào viện, đến tối thì cậu C tỉnh. Mặt cậu trắng bệch. Cậu em đột nhiên khóc, bảo cả nhà gọi bà vào cho cậu gặp, rồi đuổi hết mọi người ra ngoài. Cả nhà em lo lắm, nên đứng ngoài rình nghe trộm. Bà em vừa vào, cậu em nấc lên một tiếng "Nhà mình có nợ nần gì ai không mẹ". Bà em đứng chết trân, lặng người đi...
    Bà em hỏi, tại sao đi ô tô bao năm, đi mòn cả cái đê đấy rồi mà giữa trưa lại đâm vào lề? Tại sao lái ô tô mà lại bị gãy chân, nằm lăn ra giữa đường như thế trong khi xung quanh không có vết phanh nào cả? Cậu em sợ lắm. Giọng cậu chùng xuống, bảo, lúc cậu lái xe trên đê, bỗng giữa đường có một người đánh xe ngựa chạy ngược lại, lao thẳng vào phía cậu. Cậu em hoảng quá đánh lái đâm vào bờ đê. Lúc này vẫn tỉnh táo, nhưng không thấy đau chỗ nào cả. Tự nhiên người đấy thò tay vào lôi cậu ra giữa đường, chân tập tễnh, há ngoác mồm lè lưỡi đỏ lòm, bảo "Tao lấy lại của thằng con mày 1 chân". Cậu em thấy cái xe ngựa nghiến qua người, rồi ngất đi không biết gì cả....
    Bà em khóc, chạy ra ngoài bảo các mợ chăm sóc cho cậu, rồi bắt xe ôm từ 108 đi thẳng về Gia Lâm. Mọi người đưa cậu đi mổ, lúc này cậu em lại mê man...
    Trở lại chuyện năm xưa ông em cứu cô N. trên sông. Cứu người là làm phúc, nhưng những chuyện xảy ra sau này khiến ông em hiểu đã mắc nợ với 3 người, bà ăn xin, cô N. và Hà Bá!
    Hà bá không cho phép bắt người trên sông, cướp người thì phải đền mạng, đấy là quy tắc bất di bất dịch cho bất cứ sinh linh nào sống trên khúc sông của Hà bá. Ông em biết điều đấy, nhưng một phần vì là trai trẻ, sông nước quanh năm, một phần vì cái bản năng phải cứu người, ông em cũng chẳng màng.
    Năm mẹ em 12 tuổi, lũ lên cao, xác người chết dạt vào làng nhiều, dân cũng đem chôn cho bằng hết. Đêm đấy đi làm về, ông em gặp một xác người trôi dọc triền đê. Hô hoán to rồi ông nhảy xuống kéo cái xác vào bờ. Xác một người đàn ông chết đã lâu, trương phềnh, hôi thối, kẹt theo cái cây trôi lập lờ. Chật vật mãi ông cũng kéo được vào bờ. Vừa vào đến nơi, cái chân xác chết kẹt vào thân cây, đứt rời, rơi lại sông bặt tích... Lúc này dân cũng kéo ra. Ông em nhìn theo chỗ cái chân người vừa rớt xuống, định nhảy xuống mò nhưng đột nhiên linh tính thế nào, vác áo lên vai trở về nhà.
    Đấy cũng là đêm 5 mẹ con bà em gặp ông tướng người Tàu, và cũng là đêm ông em vác dao đuổi ra sông....
    Người ta thường nói con gái 13 tuổi là tuổi trăng non, là thời điểm bắt đầu trở nên xinh đẹp và dậy thì thành thiếu nữ. Ở cái vùng đất này, con gái cả thường gánh vác nặng nề hơn con trai, chẳng hiểu vì lý do gì.
    Có một chuyện mà sau này người làng kể lại ông em mới biết. Khi ông bỏ đi, cái xác người đột nhiên rục rịch chuyển động rồi trôi thẳng ra sông, không sao níu lại. Có người khẳng định, thề sống thề chết rằng nó mở mắt nhìn theo hướng ông em đang trèo lên đê... Cơ mà ông em coi thế là vớ vẩn, chẳng tin...
    Năm mẹ em tròn 13 tuổi, trong làng có điều quái dị.
    Đường ra sông đột nhiên mở rộng, sáng nào người làng đi qua cũng thấy có vết chân ngựa. Hàng đêm ngoài bãi có tiếng rậm rịch, ý ới, cả tiếng gầm gừ, nhưng tuyệt nhiên không ai dám bén mảng ra ngó nghiêng. Đây là đất độc.
    Cái chỗ mọi năm chôn người chết trôi, các ụ đất tự nhiên cứ phẳng dần rất nhanh, qua mấy đêm mà trở nên bằng phẳng, chẳng phân biệt được mộ ai với ai cả. Dân làng coi đó là điềm gở, ngày đêm lên chùa cầu khất. Lại lập cái đàn ở bờ sông cúng bái trong suốt 5 hôm. Người ta bảo, có điềm Hà bá đòi người...
    Cái tiếng gầm gừ và rậm rịch ngoài bãi cứ diễn ra liên tiếp đến tháng 8 năm đấy. Trăng tròn, mẹ em cũng chớm 13 tuổi, và trung thu cũng là lúc âm khí trở nên nặng nề nhất...
    Đêm trung thu, ông em đi làm ca 3, vừa lúc đó có người gõ cửa. Bà em chạy ra mở, ngoài sân vắng tanh, chỉ thấy một cơn gió thổi vào tắt hết đèn nến. Mẹ em chạy lại ôm 3 đứa em, còn bà thì loay hoay chốt cừa và đi tìm lửa. Bỗng từ góc nhà có cái bóng to lù, mắt đỏ quạnh phát sáng, giọng ồm ồm bảo.. "Chúng mày có thần yểm mãi được thì đời 2 thằng này sẽ bị tuyệt tự" Nói điều chỉ vào 2 ông cậu em rồi biến mất. Bà em sợ quá chạy lên ban thờ, thì chỗ thờ ông tướng Tàu hương đã lụi từ lúc nào. Ngoài trời mây kéo che mất ánh trăng....
    Sau này, khi nhiều chuyện xảy ra, bà có kể với em và một vài người khác về mọi chuyện. Bà em hiểu, năm mẹ em gần 13 tuổi Hà bá muốn đòi nợ... Cái xác trôi vào đê năm đấy là Hà bá đưa vào, dụ kéo ông em xuống sông nhưng không thành. Sau nó mất chân, vì thế mà cũng sinh lòng oán ghét. Việc cậu C. bị ngã ngoài đê là nó làm để đòi lại cái chân....
    Mọi hoạn nạn tưởng thế là qua, nhưng chẳng dễ dàng như vậy...
    [to be continued]

     

    Câu chuyện thứ 15: THẰNG TRỘM CÂM




    Từ hồi gãy chân, và bó bột cả người, cậu C. càng ít ra ngoài. Cậu em là người quảng giao nhưng rất nguyên tắc, chẳng bao giờ tiếp khách vào buổi tối, đặc biệt là đồng nghiệp hay chuyện công việc. Cả ngày cậu loanh quanh trên phòng ở tầng 2. Có người đến thăm thì tiếp, không lại nằm đọc báo. Cơ mà ngày đi làm cũng ít người nghỉ được.
    Buổi sáng có bà với mợ L ở nhà, nhưng cậu em chẳng hợp tính với người nào nên cũng chẳng bao giờ nói chuyện. Thỉnh thoảng rảnh rỗi, em với thằng TA lại mò sang chơi để cậu đỡ cảm thấy cô quạnh. Bạn bè cậu em nhiều, nhưng đa phần là bạn làm ăn hoặc cùng công ty. Bà em bảo cậu C từ nhỏ ít khi chia sẻ, rất kiệm lời, và cũng chẳng bao giờ có bạn thân. Số bạn bè ít ỏi hay chơi cùng cậu, người ở lại Liên Xô, người lại tha phương cầu thực tứ xứ, chẳng thấy trở về. Cậu C. là người ít nói, thế nhưng từ hồi tai nạn nằm nhà, lại đâm ra kể chuyện nhiều với em và thằng TA. Cậu bảo hồi nhỏ chơi thân với một thằng cùng làng lắm.
    Trái với cái tính hổ báo và ngang tàng của cậu D., cậu C. là người điềm tĩnh. Chẳng ai thấy cậu cãi nhau hay to tiếng với người khác bao giờ. Giống như mọi thằng trẻ con khác trong làng, từ nhỏ cậu em có thú vui là ra bãi chơi. Trẻ con làng đông lắm và cũng lắm trò. Lúc thì thả diều dọc triền bãi, lúc thì đi ăn trộm ngô, khoai của mấy nhà trên sông, chán thì bày trò đánh nhau loạn xạ. Nhưng cậu C lại khác. Cậu thích tha thẩn gần mép nước hay ngồi nặn đất, nặn cát hơn. Cứ thế cậu em lặng lẽ bên cạnh đám trẻ con ồn ào tối ngày đánh lộn trên bãi cát ven sông.
    Năm cậu C 10 tuổi, có 2 bố con ông đóng cối dạt đến làng em. Hai bố con ông ấy cất chòi ngoài bãi chứ không xin đất của làng. Ban ngày ông bố đi loanh quanh kiếm việc, thằng con ngồi nhà hóng, chẳng nói chuyện với ai bao giờ. Người làng gọi nó là thằng Bột câm.
    Thằng Bột câm trạc tuổi 2 ông cậu em nên dễ kết bạn. Nó đặc biệt thân thiết với cậu C, một phần vì chung cái sở thích nghịch đất cát triền bãi, và cũng một phần lớn vì cả 2 đều ít nói như nhau...
    Năm cậu C 14 tuổi thì xảy ra một chuyện.
    Trong làng lúc đấy hay mất trộm. Lúc thì con chó con mèo, lúc thì cái chày hay con dao rựa. Thằng trộm hay lấy cắp vào buổi trưa, nhưng chẳng ai thấy bao giờ, và cũng chẳng để lại dấu vết gì. Hồi đấy ăn trộm là tội không lớn, nhưng rất dễ bị xử theo luật rừng. Mất của, dân ức lắm. Cái làng yên ả bỗng trở nên ồn ã... thế nhưng vẫn bị mất đều đều, mà cũng chẳng có dấu vết gì của thằng trộm cả. Mọi nghi vấn người làng em dồn hết vào bố con thằng Bột câm, vì trước khi họ đến làng chẳng bị trộm bao giờ.


    Tags: quê em .đất độc

  • Bình luận của bạn

    //
    Tắt Quảng Cáo [X]
    Threesome