Bí mật xứ hoa vàng truyện ma trên điện thoại di động Phần 5


  • Bí mật xứ hoa vàng truyện ma trên điện thoại di động Phần 5



  • BÍ ẨN XỨ HOA VÀNG Hồi 3: LAI LỊCH VI

     

  • Ngay ngày hôm sau tôi đã gọi điện cho dì để trao đổi. Dì đồng ý sẽ giúp tôi. May mắn là ở cái thời đại này tôi không phải đi vào tận Nha Trang để đưa ảnh tấm bia cho dì, giờ chỉ cần có Internet và hòm thư Email là có thể gửi được. Vấn đề là ở cái xóm núi Hòa Ngãi này mới chỉ có cột sóng Mobile chứ chưa có sóng 3G. Muốn gửi được Email phải chạy xuống tận trung tâm của xã Sơn Định cách chỗ chúng tôi ở tầm 7km, ở đó mới có sóng 3G.

    Nhờ những hôm đầu đi dân vận khá tốt nên chúng tôi cũng quen được nhiều bà con trên này. Họ cũng cho chúng tôi nhiều thứ, hoa quả, chè thuốc, nước … Và đôi khi muốn xuống dưới xã mua thực phẩm họ cũng sẵn sàng cho đi nhờ xe máy. Đúng ra tôi không bao giờ phải đi chợ. Việc đi chợ mua đồ cho đội do các bạn nữ phụ trách. Nhưng lần đấy tôi đi, tôi dặn muốn mua gì thì ghi vào mảnh giấy để tôi mua hộ.

    Xuống dưới xã việc đầu tiên là mua đủ nhu yếu phẩm cho đội. Rồi tôi tìm một chỗ bán thẻ điện thoại, nạp xong một cái Viettel 50k là đã có 3G ngay. Tôi lập tức gửi ngay bức ảnh tấm bia đó cho dì của tôi qua email. Để chắc ăn, tôi gửi qua cả tin nhắn trên Facbebook. Dì tôi cũng là giáo viên nên thường xuyên ngồi trên Net mỗi khi rảnh. Tôi vừa nhắn tin đã thấy dì trả lời rằng đã nhận được, ảnh tốt, có thể nhìn thấy chữ. Nhưng nội dung tấm bia lại viết bằng một kiểu chữ Hán cổ nên cần có thời gian để tra cứu và dịch. Dì hẹn sẽ trả lời tôi sau vài ngày. Dù sao thì tôi cũng không vội, có đợi thêm vài ngày cũng không sao, chúng tôi vẫn có việc khác để làm.

    Quay về cái nhà Rông cả đội nam ngồi lại với nhau và thống nhất sẽ giữ kín câu chuyện này. Chúng tôi vẫn tiếp tục đào mương nước, bỏ qua chỗ có cỗ quan tài đó ra, đào tiếp lên phía trên. Tuy nhiên còn một vấn đề cần phải giải quyết ngay. Đó là Kèo, anh công an thôn, giờ cái xác đã biết mất thì phải ăn nói sao với anh ta đây ? Nếu anh ta lên mà thấy cỗ quan tài không có xác thì có thể chúng tôi gặp rắc rối to. Hắn ta có thể khép chúng tôi vào tội xâm phạm mồ mả, rồi nhìn cỗ quan tài trống không cũng có thể hắn ta nói chúng tôi đã lấy trộm hết vàng bạc châu báu … như vậy thật phiền phức. Tuy nhiên tôi cũng nghĩ ra được một cách đối phó.

    Cầm điện thoại lên tôi gọi cho Kèo. Anh ta bắt máy ngay. Tôi xưng tên, nói rõ với anh ta rằng tôi là giáo viên phụ trách đội tình nguyện và hỏi anh ta ở đâu rồi, đã quay lại Sơn Định chưa. Kèo nói là đã học xong rồi nhưng chưa về được vì vướng vụ nhậu với mấy anh cùng lớp nghiệp vụ. Anh ta vẫn ở Tuy Hòa. Tôi nói rằng sao không về đây nhậu với tụi tôi. Lần trước Thống có gọi nói về vụ quan tài là xạo đấy. Mục đích của Thống muốn kéo anh ta về chỗ chúng tôi để nhậu thôi, chứ làm gì có quan tài, xác chết nào. Kèo tỏ vẻ cáu kỉnh trách chúng tôi là nếu muốn nhậu thì cứ nói. Anh ta sẽ vác rượu lên, đâu cần phải nghĩ ra cái chuyện hoang đường đến vậy. Cái gì chứ nhậu với anh ta không cần lý do. Anh ta hẹn mấy hôm nữa sẽ lên ngồi giao lưu với đội. Mùa hè xanh là thế, không nhậu không phải là mùa hè xanh.

    Sau khi đào qua chỗ cỗ quan tài công việc của chúng tôi khá thuận buồm xuôi gió. Chúng tôi không còn gặp phải đá nữa, đất cũng đã mềm hơn. Để giữ bí mật và không làm ảnh hưởng đến cuộc sống của xóm núi Hòa Ngãi chúng tôi vẫn đi và sinh hoạt như bình thường. Cả đội quyết định đóng nắp ván cỗ quan tài đá lại, đổ ít đất lên bề mặt rồi lấy lá cây lên trên che đi. Dù sao thì cỗ quan tài cũng nằm chìm dưới đường mương nên nếu đi ngang qua cũng rất khó phát hiện ra. Nếu có nhìn thấy thì cũng trông giống một phiến đá to nằm ở dưới đường mương nước.

    Đến ngày thứ ba tôi lại đi chợ. Mục đích lần này của tôi chính là để bắt sóng 3G và check email. Tôi hy vọng dì tôi đã dịch được xong tấm bia cổ trong quan tài. Nếu có thể biết được nội dung tấm bia đó thì rất có thể mọi chuyện sẽ được làm sáng tỏ. Nhưng cũng có thể sẽ phức tạp hơn. Biết đâu một cuộc phiêu lưu mới sẽ mở ra trước mắt chúng tôi. Một cuộc phiêu lưu đầy rẫy những nguy hiểm rình rập …

    Lên chợ trung tâm tôi vội vàng đi mua đồ. Khi đã mua đủ mọi thứ cần cho đội thì trời vẫn còn sớm, mới hơn 15h chiều. Tôi tranh thủ vào một quán café gần chợ, chọn một chỗ ngồi trong góc yên tĩnh, giở điện thoại ra và bật 3G. Điện thoại báo tôi có thư mới. Dì đã gửi lại thư cho tôi. Một bức thư khá dài. Tôi thật vui mừng không thể kể siết, nội dung của bia đá cổ đã được dì của tôi dịch khá trọn vẹn. Đó không chỉ là thân thế lai lịch của kẻ nằm trong mộ, mà còn là cả một câu chuyện Lịch sử đã xảy ra cách đây hơn 200 năm. Nội dung của bức cổ bia đại khái như sau.

    ………………………………………………

    Tân Dậu - 1801
    Tên ta là Võ Chính, em họ và cũng là thuộc tướng dưới quyền của Khâm sai quán suất hậu quân, bình tây tham thắng đại Tướng quân VÕ TÁNH.

    Hai anh em ta cả đời tận trung tận lực phụng sự Nguyễn Vương: Nguyễn Phúc Ánh phục quốc. Lập được nhiều công lao hiển hách. Anh ta đại tướng quân Võ Tánh là một trong Gia Định Tam Hùng, được Nguyễn Vương tin cẩn mà gả cho em gái là Quận chúa Ngọc Du.

    Năm Kỷ Mùi - 1799 anh em ta cùng Lễ bộ thượng thư Ngô Tùng Châu phụng mệnh Nguyễn Vương mà đem quân đánh vào thành Quy Nhơn. Sau những trận chiến khốc liệt, cuối cùng anh em ta cũng hạ được thành Quy Nhơn, bắt sống 6000 quân Tây Sơn cùng 50 thớt voi, chém được đô đốc của Tây Sơn là Nguyễn Thiệt. Các tướng của Tây Sơn là Lê Chất, Lê Văn Thanh, Nguyễn Đại Phát phải mở cửa thành quy hàng.

    Chiếm được thành Quy Nhơn của quân Tây Sơn nhưng anh ta Võ Tánh là một người có tầm nhìn xa trông rộng, đã đoán rằng thành Quy Nhơn chiếm một vị trí xung yếu. Đây là một vị trí chiến lược then chốt trong cuộc chiến Tây Sơn – nhà Nguyễn. Nên tuy lần này để mất Quy Nhơn nhưng nhất định quân Tây Sơn sẽ tìm mọi cách để chiếm lại bằng được.

    Quả nhiên hai năm sau, năm 1801, nhà Tây Sơn sai hai viên hổ tướng là Trần Quang Diệu và Võ Văn Dung đem quân theo cả hai đường thủy bộ mà vây ráp lấy thành Quy Nhơn. Võ Tánh tướng quân đã nhìn ra được một cuộc chiến khốc liệt khó lòng tránh khỏi. Quân Tây Sơn kiêu hùng, thiện chiến vây ráp hãm, công phá thành liên tục nhưng anh ta Võ Tánh vẫn kiên cường chống đỡ, cố thủ giữ vững được thành. Nghe tin thành Quy Nhơn bị vây hãm, đích thân Nguyễn Vương - Nguyễn Phúc Ánh thân chinh cùng hai viên đại tướng Lê Văn Duyệt và Võ Di Nguy thống suất thủy quân ra giải vây cho thành Quy Nhơn.

    Thủy quân nhà Nguyễn của ta đã đánh bại đội thủy quân Tây Sơn tinh nhuệ của tướng Võ Văn Dũng tại trận Thị Nại. Vốn dĩ đã có thể tiến vào giải nguy cho thành Quy Nhơn. Nhưng anh ta Võ Tánh một lần nữa lại thể hiện là người trí dũng song toàn, nhìn xa trông rộng. Võ Tánh tướng quân đã viết thư mật báo ra cho Nguyễn Vương khuyên ông ta đừng vội vào cứu Quy Nhơn mà hãy đem quân vượt biển tiếp tục ra tấn công Phú Xuân – thủ phủ của nhà Tây Sơn. Bởi vì lúc đó đại bộ phận quân Tây Sơn tinh nhuệ đã dồn vào đánh thành Quy Nhơn, lực lượng phòng thủ Phú Xuân hẳn sẽ mong manh dễ vỡ. Anh ta Võ Tánh nguyện sẽ đem hết sức mình để kìm chân quân Tây Sơn ở nơi đây. Nếu thành Quy Nhơn không thể giữ vững được thì cũng cam tâm mà hy sinh, vì nghiệp lớn nhà Nguyễn.

    Nhận thấy kế sách của Võ Tánh hết sức tài tình, Nguyễn Vương đã nghe theo mà kéo thẳng thủy quân ra đánh Phú Xuân. Tháng 5 năm ấy (1801) thì lấy được thành Phú Xuân thủ phủ của nhà Tây Sơn, đánh dấu bước ngoặt quan trọng của cuộc chiến.

    Nghe tin Phú Xuân thất thủ, tướng Tây Sơn là Trần Quang Diệu nổi giận đốc quân đánh thành Quy Nhơn luôn đêm ngày, khí thế như vũ bão. Binh sĩ trong thành bị bao vây suốt 14 tháng, lương thực đã cạn kiệt. Biết sức đã cùng, lực đã kiệt, không thể giữ được thành nữa. Tướng quân Võ Tánh viết một bức thư cho Trần Quang Diệu nói sẽ giao thành, nộp mạng với một điều kiện Tây Sơn khi vào thành không được giết hại binh sỹ nhà Nguyễn. Tướng Tây Sơn Trần Quang Diệu đồng ý. Võ Tánh nộp thành nhưng không cam tâm đầu hàng địch, một lòng thờ chúa Nguyễn nên đã chất lửa rồi tự thiêu tại quân doanh. Lễ bộ thượng thư Ngô Tùng Châu cũng uống thuốc độc mà tuẫn tiết.

    Tướng Tây Sơn Trần Quang Diệu cũng làm một vị anh hùng quân tử đáng mặt nam nhi. Sau khi chiếm được thành ông đã cho khâm liệm Võ tướng quân tử tế và còn giữ đúng lời hứa không sát hại quân binh nhà Nguyễn. Trần Quang Diệu chiếm được thành Quy Nhơn rồi vội cho người đi vào các phủ, kho để kiểm duyệt lại tiền bạc, lương thảo, quân nhu … thì mới phát hiện một điều quan trọng: Tuy sổ sách ghi chép thì vẫn còn nhưng TẤT CẢ VÀNG BẠC, CHÂU BÁU, TIỀN CỦA, TÀI SẢN QUÝ GIÁ … TRONG NGÂN KHỐ ĐỀU ĐÃ BIẾN MẤT. Kiểm định sổ sách trong ngân khố phải còn ít nhất 120 thùng vàng ròng và vô số kim cương, châu báu, đá quý khác … giá trị không thể nào kể xiết.

    Vốn ta cũng đã muốn tận trung báo quốc mà tuẫn tiết theo anh ta Võ Tánh tướng quân. Nhưng chính anh ta là người đã không cho phép ta được chết. Trước khi nhảy vào lửa tự thiêu anh ta Võ Tánh đã tiết lộ cho ta một bí mật động trời và cũng giao cho ta một nhiệm vụ trọng đại.

    Thì ra sớm đã biết được Tây Sơn sẽ tiến đánh thành Quy Nhơn, ngay từ khi chiếm được thành Võ tướng quân cùng Ngô thượng thư đã bí mật vận chuyển toàn bộ vàng bạc, gấm vóc, ngọc ngà, châu báu, tiền của … ra khỏi thành, dấu ở một nơi bí mật. Trong thành chỉ để lại vũ khí đạn dược và lương thực để chiến đấu, không có bất cứ một thứ giá trị nào khác. Anh ta làm thế là để đề phòng nếu Quy Nhơn thất thủ thì kho báu kia cũng không lọt vào tay giặc. Sau này sẽ có người đi tìm lại kho báu đó lấy về lại cho Nguyễn Vương để tiếp tục công cuộc phục quốc báo cừu. Người được giao nhiệm vụ tìm lại kho báu đó chính là ta. Hộ giá thiết kỵ tả tướng quân Võ Chính.

    Nhân lúc Trần Quang Diệu ban ơn mà không giết hại binh lính nhà Nguyễn, ta lợi dụng trà trộn vào đám linh thường ra khỏi thành để tiếp tục thực hiện sứ mệnh được giao. Thì ra anh ta Võ Tánh lấy cái cớ muốn tìm một nơi để sau này về dưỡng già và để làm một cỗ quan tài bằng gỗ tốt, ngoài có quách bằng đá chắc chắn nên đã mò lên tận cái xứ rừng thiêng nước độc này. Những việc đó chỉ để che mắt thiên hạ để dễ bề thực hiện kế sách. Trước khi chết Võ Tánh đã nói với ta về nơi đặt làm quan tài và người thợ làm quan tài cho anh ta là tại nơi này. Sau này ta đã lên đây và tìm được người làm quan tài cho anh ta Võ Tánh.

    Vốn đã tưởng chừng như tìm được kho báu thì sau ta lại hoàn toàn thất vọng. Ta đã khám phá ra rằng nơi này chẳng phải là chỗ để kho báu. Người thợ làm quan tài cũng chẳng biết gì về kho báu đó cả. Ông ta chỉ là người làm quan tài, chế tác quách bằng đá cho anh ta. Ta không hề nản chí bỏ cuộc vì tin Võ tướng quân không phải tự nhiên bắt ta lên đây. Sau này nhờ cơ duyên ta đã khám phá được nơi này thực ra chỉ là đầu mối của kho báu đó. Kho báu vốn đã để ở một chỗ khác. Cuối cùng thì ta đã khám phá được nơi để kho báu, tấm bản đồ của kho báu đó đã được ta tìm thấy.

    Ta đã chuẩn bị mọi thứ để đi tìm lại kho báu đó thì đột nhiên đổ bệnh nặng. Đây quả là ý trời. Bệnh của ta là bệnh hen đã thành mãn tính lâu ngày không khỏi. Hơn nữa trong thời gian 14 tháng giữ thành cùng anh, ta đã hao tâm tổn lực rất nhiều, thể chất đã suy kiệt. Biết là không thể nào qua khỏi trong vẫn chưa hoàn thành được nhiệm vụ nên ta đã nhờ người thợ đá khắc lại tấm bia này. Phía mặt sau tấm bia chính là bản đồ của kho báu ta đã vẽ lại, vì nếu để trên giấy lâu ngày sẽ mục nát, chỉ còn cách khắc lại trên đá thì sẽ được lâu. Ngay sau khi khắc xong bia đá ta cũng ép tên thợ khắc đá uống thuốc độc tự tử để giữ bí mật về kho báu.

    Ta đã căn dặn người tâm phúc sau khi ta chết thì đặt ta vào trong quan tài đá này. Vì anh ta Võ Tánh tự thiêu đã được Trần Quang Diệu mai táng ngay trong thành nên không cần dùng đến cỗ áo quan đấy nữa. Sau khi ta chết họ sẽ chôn ta xuống ngay tại đây và không lập bia mộ để khỏi bị bọn trộm cướp chú ý phá hoại. Sau này nếu người nào tình cờ có duyên tìm được mộ phần của ta thì phải thay ta hoàn thành nốt nhiệm vụ. Tìm ra kho báu trao trả lại cho các Nguyễn Vương. Hẳn lúc đó Nguyễn Vương cũng sẽ ban cho quan tước bổng lộc hậu đãi. Kẻ đó kể cũng sẽ không quá thiệt thòi gì. Coi như đây là một món quà ta tặng kẻ hữu duyên.

    Các người hãy đi theo bản đồ ta đã khắc lại phía sau tấm bia này để tìm đến kho báu.

    Tân Dậu 1801 - Hộ giá thiết kỵ tả tướng quân Võ Chính

    ...............................................................................................

    Nội dung của tấm bia cổ đã được dì tôi dịch hết. Tôi đứng dậy thanh toán tiền cafe rồi lập tức về ngay nhà Rông để họp đội. Trong lòng tôi rối bời bởi những sự kiện diễn ra dồn dập và ngày càng ly kỳ. Tôi thầm nghĩ: câu chuyện này là gì vậy? Tin hay không tin? giờ phải làm sao nữa đây? Phải chăng tôi là người hữu duyên của tướng quân Võ Chính ?

    ( Còn tiếp : Bí mật xứ hoa vàng truyện ma trên điện thoại di động Phần 5 )



    Tags: bí mật, xứ hoa vàng

  • Bình luận của bạn

    //