Bí mật xứ hoa vàng truyện ma trên điện thoại di động Phần 4


  • Bí mật xứ hoa vàng truyện ma trên điện thoại di động Phần 4



  • Bí mật xứ hoa vàng - tiếp theo Hồi 2 (BÍ ẨN XỨ HOA VÀNG) TẤM BIA CỔ

     

    Bí mật xứ hoa vàng truyện ma trên điện thoại di động Phần 3


  • Thống khẽ gật đầu đồng ý. Tùng, Hiệp và Bằng cũng trầm ngâm không nói, một sự im lặng. Im lặng của đồng ý.
    - Chúng ta đào phải một cỗ quan tài bằng đá. – Bằng tiếp lời. – một loại đá rất rắn, chắc chắn không phải là đá tự nhiên mà là một dạng keo nào đó được trộn với các loại đá khác nhau. Lúc đầu mềm có thể uốn nắn thành hình, tạo kiểu. Sau để phơi khô sẽ vón lại mà cứng hơn cả đá, chịu nước và chịu nhiệt rất tốt.
    - Vậy tại sao ở cái vùng rừng rú xa xôi này lại có chiếc quan tài như vậy ? – Hiệp hỏi cả đội với một vẻ mặt ngạc nhiên.
    Câu hỏi của Hiệp rất khó trả lời, nhưng đó chính là câu hỏi thích hợp nhất lúc này. Tất cả chúng tôi đều trầm mặc để suy nghĩ. Bao nhiêu câu hỏi được đưa ra trao đổi, bàn bạc mà không thể có một hướng trả lời hợp lý.
    Những chiếc quan tài kiểu này thường chỉ xuất hiện ở khu vực Huế hay Bắc bộ, nay sao lại xuất hiện trên vùng Tây Nguyên này? Nếu đúng đó là quan tài thì hẳn người chết nằm trong đó là một nhân vật quan trọng, là mệnh quan triều đình hay chí ít cũng là đại phú gia giàu có ! Ở trên vùng này từ trước đến nay chưa hề có ghi chép về một vị quan nào cả. Vậy đây là ai? Tại sao người ta lại phải kỳ công dùng chiếc quan tài này để chôn người chết. Vốn dĩ người chết chỉ cần làm một cỗ quan tài bằng gỗ, gỗ trên này không hề thiếu. Người ta chọn một chất liệu rắn chắc, kiên cố như vậy hẳn là muốn bảo vệ xác chết, hoặc cũng có thể bảo vệ những đồ vật của người chết được chôn theo trong quan tài. Vậy đó hẳn phải là những thứ vô cùng quý báu. Không những đối với người chết mà còn cả với những người sau này tìm thấy nó. Vì thế họ mới cần phải bảo vệ kỹ như vậy.
    Mọi câu trả lời đưa ra đều không hợp lý. Chỉ có một câu trả lời duy nhất đúng. Câu trả lời đó nằm chính trong cỗ quan tài.
    - Giờ tính sao các bạn? – tôi hỏi.
    - Việc này đúng ra phải báo cáo với công an xã. Nhưng từ đây xuống dưới trung tâm xã cũng tầm gần chục cây số, đường đi lại là đường núi, ngoằn nghèo khó khăn. Chúng ta cũng không hề có phương tiện nào di chuyển cả. – Tùng trả lời tôi.
    Chợt Thống rút chiếc điện thoại ra và nói:
    - Cũng may hôm qua có lưu lại số của anh Kèo, công an viên của thôn. Để chút nữa sẽ gọi cho anh ta báo lại sự việc này.
    Chúng tôi cũng đều tán thành với phương án này, đợi anh công an thôn về giải quyết. Thống lấy máy gọi cho Kèo và báo tìm thấy một phiến đá lạ hình dạng giống như một chiếc quan tài cổ. Kèo trả lời rằng không may hôm nay anh ta phải xuống tận dưới TP Tuy Hòa để học nghiệp vụ, nhanh nhất chiều tối mai mới về kịp. Anh ta dặn chúng tôi cứ tạm thời để đấy. Ở đây dân cư thưa thớt, chủ yếu là người dân tộc lại thật thà. Hơn nữa chẳng ai có ý định lấy trộm chiếc quan tài cả. Chúng tôi cứ yên tâm mà tiếp tục đào tiếp đoạn sau.
    Đang định quay lại tiếp tục công việc thì bầu trời mây đen ầm ầm kéo đến. Một cơn mưa nặng hạt tuôn xối xả lên bầu trời Sơn Định. Chúng tôi phải dừng công việc để trú cơn mưa. Cơn mưa kéo dài hơn hai giờ đồng hồ. Toàn bộ đất cát trong con mương chúng tôi đào cũng bị dòng nước mưa cuốn phăng đi. Hóa ra con mương chúng tôi đào từ đầu ngọn dốc lên khi gặp mưa xuống vô tình như là một con suối nhỏ. Tất cả đất cát đều bị nước xối tung và cuốn về phía đầu dốc, chỗ đó thấp hơn chỗ nhà Rông của chúng tôi.
    Khi cơn mưa tạnh hẳn chúng tôi quay lại chỗ cỗ quan tài. Nước mưa đã xối toàn bộ lớp đất đá trên mặt cỗ quan tài. Phần nắp cỗ quan tài hiện ra rõ ràng trước mắt chúng tôi. Tôi đang định quay vào nhà rông thì thấy cả bốn bạn sinh viên đều nhảy xuống dưới mương. Tay mỗi người đều cầm xẻng và cuốc. Tôi giật mình hỏi:
    - Các em làm gì vậy? sao lại nhảy xuống đấy?
    Nếu ngày hôm đó các bạn sinh viên nghe theo lời tôi thì có lẽ tất cả mọi chuyện đã khác, mọi thứ sẽ thuận lợi hơn cho chúng tôi rất nhiều. Nhưng nếu vậy thì cũng sẽ không bao giờ có câu chuyện này cả.
    - Bọn em tò mò quá thầy ah! Phải đào xung quanh xem có phải đúng là quan tài hay không? Bọn em ở đây lớn lên sinh trưởng trong vùng núi không có thằng nào sợ ma hết thầy ạ! Thầy không cho em đào thì tối thầy ngủ bọn em cũng sẽ đào. – Bằng trả lời tôi giọng chắc nịch.
    Thực ra thì tôi cũng tò mò không kém các bạn ấy, chỉ vì mình là tư cách giáo viên không tiện để nói các bạn đào mộ người khác lên. Nhưng nếu các bạn muốn thì thôi cứ để xem sự tình thế nào đã. Biết đâu đó cũng chỉ là một tảng đá bình thường.
    - Các bạn muốn đào thì phải đào rộng ra xung quanh cỗ quan tài này, cố gắng đừng để cuốc, xẻng đập vào làm hỏng cỗ quan tài, sau lại phiền phức ra. – Tôi đáp lời Bằng.
    Chỉ một lát sau dưới sự nỗ lực vì hiếu kỳ và tò mò của bốn cậu sinh viên của tôi, toàn bộ cỗ quan tài đã được phát lộ dưới mương nước. Cỗ quan tài làm bằng hợp chất mầu đen, xù xì, bề sâu khoảng 1 mét. Một cỗ quan tài cổ, to và nặng nề nằm hiển hiện trước mắt tôi. Giờ phải làm sao bản thân tôi cũng chưa biết. Tôi chưa bao giờ có ý định và có gan mở quan tài của ai ra cả.
    Tôi thấy Bằng tay vứt cuốc để lấy một chiếc xà beng, ghé phần cạnh sắc vào đường rãnh trên nắp chiếc quan tài. Bằng vốn chẳng sợ ma quỷ cũng không ngại thần linh, trên không sợ đất, dưới không sợ trời, ngang tàn khí phách. Hẳn cậu ta định mở nắp chiếc quan tài ra thật.
    - Dừng lại đã! – tôi quát thật to.
    - Sao vậy thầy? – Bằng ngơ ngác - em đang định mở ra xem bên trong có gì? Biết đâu lại có vàng bạc châu báu thì thầy lại có tiền nuôi vợ con, còn bọn em có chút vốn dắt lưng để chạy chỉ tiêu ở các Ngân hàng Thương Mại thời gian đầu đi làm. – Cậu ta nói giọng nửa đùa nửa thật.
    - Nếu mọi người muốn mở thì cũng được, thầy cũng đang tò mò lắm đây. Nhưng không phải bằng cách này, cần phải chuẩn bị một số thứ khác nữa. – tôi đáp.
    Tôi đề nghị tất cả đội lấy khẩu trang, thấm nước rồi đeo lên mặt, găng tay lao động cũng phải đeo. Đồng thời lấy thêm quần áo để mặc thật dày vào người. Rồi lại lấy 5 chiếc túi nilong rất to chụp vào đầu. Tôi làm thế để đảm bảo cơ thể của tất cả mọi người đều phải hết sức kín đáo, không được để hở một bộ phận nào ra. Ngoài ra phải xem khi nào trời có gió to mới được ra mở nắp quan tài. Khi mở phải đứng đầu gió không được đứng ngược. Lúc đưa xa beng vào bậy nắp quan tài phải bắt đầu từ phần góc, bậy từ từ để cho quan tài hở một lỗ nho nhỏ cho thoát khí.
    Tại sao phải làm vậy, vì trong quan tài cổ của nhiều vua chúa thường có cạm bẫy đặt để đề phòng kẻ xấu vào cướp phá. Hoặc không phải vậy thì trong nhiều cỗ quan tài người chết thường được ngâm tẩm bằng một hóa chất nào đó để cho cơ thể giữ được lâu hơn. Những hóa chất này sau hàng trăm năm có thể tích tụ thành một loại khí độc. Khi được phát tán ra không khí người nào ngửi vào có thể bị trúng độc, nhẹ thì bất tỉnh nhân sự, nặng thì mất mạng như chơi. Hơn nữa những chất lỏng trong quan tài nếu để chạm vào ra thịt có thể làm thối rữa, nhiễm trùng mà lở loét không có thuốc chữa. Do vậy phải làm hết sức thận trọng. Khẩu trang ướt có tác dụng như một chiếc mặt nạ phòng độc. Ngoài ra còn dùng túi nilong để ngăn cách thêm lần nữa khí độc bay vào. Nếu trời không có gió thì khí độc khi quan tài được mở ra có thể không bay đi mà quanh quẩn bên cạnh, rất nguy hiểm cho người mở. Do đó phải mở khi có gió mạnh và đứng đầu gió, khi đó gió sẽ cuốn theo khí độc ra xa.
    Đó là những thứ kiến thức tôi có được bằng kinh nghiệm của mình khi xem những bộ phim nổi tiếng như Indiana John, Tomb Raider hay Xác ướp Ai Cập … Những kinh nghiệm đó đôi khi lại có thể cứu được mạng sống của chúng ta.
    Bằng lách chiếc xa beng vào một góc của cỗ quan tài. Lúc đó trời đã đổ về tầm gần 5h chiều. Gió mạnh của vùng núi thổi vù vù. Đây chính là lúc thích hợp nhất để thực hiện công việc có một không hai “Bậy nắp quan tài”.
    Nắp chiếc quan tài có vẻ nặng, một mình bằng khỏe như vậy mà cũng chật vật. Phải nhờ sự trợ giúp của Tùng nắp chiếc quan tài mới dần dần nhúc nhích chuyển động. Một khe hở nhỏ đã lộ ra. Đúng lúc ấy từ phía trong chiếc quan tài vụt lên một luồn khói màu nâu nhạt sộc thẳng vào giữa chúng tôi.
    Dù đã hết sức đề phòng nhưng sự việc xảy ra quá nhanh, cả năm người chúng tôi đều không thể né kịp. Tôi thấy phảng phất trong đó một mùi hương thơm nhè nhẹ. Nhìn sang bên cạnh không thấy có ai bị ngã hay có biểu hiện buồn nôn, chóng mặt, trúng độc gì cả. Tôi yên tâm thêm phần nào.
    - Thầy có ngửi thấy mùi gì không ? - Hiệp hỏi tôi.
    - Có! Chắc các bạn cũng người thấy một mùi thơm nhè nhẹ phải không? – tôi đáp rồi tiếp – Đó không phải là khí độc, người nằm trong quan tài kia hẳn không có ác ý với chúng ta. Nếu thầy đoán không nhầm thì đây là mùi hương của một loại cây gỗ đã biến mất từ rất nhiều năm trước đây, gỗ NGỌC AM.
    Ngọc Am là loài cây thân gỗ thơm ngát, lá kim mà cầm không đau tay được các nhà thực vật xếp vào họ Hoàng đàn, bộ Thông. Ngọc am có tên La tinh là Cupressus funebris, nhưng dân gian quen gọi là cây ngọc am, hoàng đàn rủ. Người Trung Quốc gọi nó là San mộc, còn người Tày, Nùng ở vùng cao phía đông bắc nước ta gọi là Máy vạc. Ngọc Am là một loại gỗ cực kỳ quý hiếm thường chỉ mọc ở phía Bắc nước ta nơi giáp với Trung Quốc. Trước kia rất lâu từ thời phong kiến nghe đồn rằng có cả một rừng Ngọc Am ở miệt Hà Giang. Sau này vì giá trị của nó quá lớn nên đã bị đốn chặt rồi vĩnh viễn biến mất khỏi nước ta. Gỗ Ngọc Am vốn rất đắt tiền nên thường chỉ có các bậc vua quan sử dụng.
    Ngay bản thân cái tên ngọc am đã làm người nghe mường tượng ra đây hẳn không phải là một loại gỗ thông thường (am là nằm sâu dưới lòng đất). Nếu gỗ sưa được xem như thứ gỗ đắt như vàng ròng, thì ngọc am cũng được ví quý như ngọc bích.
    Hương ngọc am quyện vào làn da cung tần mỹ nữ xưa khiến các bậc đế vương say đắm, gỗ ngọc am dùng làm quan tài thì cả trăm năm xác thịt vẫn tươi nguyên… Những câu chuyện như thế vẫn được người ta truyền tai từ nhiều đời nay. Thi thể được ướp bằng tinh dầu ngọc am, đặt trong quan tài ngọc am thì đến cả trăm năm xương thịt vẫn tươi, quần áo niệm vẫn còn nguyên không hề rách nát. Khi khai quật mộ lên có khi cách xa hàng trăm mét vẫn ngửi thấy mùi thơm thoang thoảng, tuyệt nhiên không có mùi gây gây của xương thịt người. Người được chôn cất được tẩm liệm theo phương pháp này được coi là chôn vĩnh viễn, không cải táng.
    Nhờ một cơ duyên mà tôi đã được thấy, sờ và ngửi mùi hương của Ngọc Am. Bác tôi chơi thân với một nghệ nhân chuyên làm đồ gỗ thờ cúng ở làng La Xuyên – Ý Yên – Nam Định. Nhân một dịp đến chơi tôi và bác tôi được nghệ nhân này giới thiệu một chiếc bàn nước kiểu gỗ lũa làm từ Ngọc Am. Ông ta nói đây vốn là một gốc cây ngọc am nằm sâu trong rừng Hà Giang được một đại gia xây dựng nổi tiếng miền Đông Bắc mua về rồi gửi nhờ ông ta chế tác. Ngọc Am thơm cực kỳ đặc biệt nên tôi vẫn còn nhớ mãi mùi đó.
    Cỗ quan tài kia ngoài phần vỏ được làm bằng đá hợp chất rắn chắc thì phía bên trong còn một chiếc quan tài bằng gỗ Ngọc Am nữa để giữ xác. Đây là lối an táng theo kiểu Trong Quan Ngoài Quách điển hình của giới quý tộc phong kiến. Chắc người nằm trong quan tài hẳn phải có một lai lịch không hề tầm thường.
    Nắp quan tài được mở dần ra rồi trượt hẳn sang một bên. Toàn bộ quan tài đã hiện rõ dưới cái ánh nắng vàng le lói của buổi chiều rừng núi. Phía trong quan tài là một cái xác vẫn còn đầy đủ răng, tóc dài buôn xõa nhưng phần thịt đã tiêu hết đi. Xác chết teo lại như một người gầy gò ốm yếu chỉ còn da bọc xương, hai lỗ mắt tóp vào sâu hoắm. Lối ướp xác của người Á Đông cổ là vậy, chỉ có phần thịt, gân cốt là tiêu còn da và xương vẫn lưu lại, quần áo trang phục cũng vẫn còn nguyên. Đó là một người đàn ông mặc bộ áo kiểu quý tộc phong kiến màu vàng, trước ngực thêu hình Hổ phù đang nhe nanh múa vuốt. Kiến thức lịch sử của tôi vốn không tồi, chỉ cần nhìn qua tôi đã đoán được người nằm trong quan kia là một mệnh quan của triều đình phong kiến. Hơn nữa vị này hẳn là quan Võ, vì chỉ có con nhà võ mới thêu hình Hổ phù. Quan văn thường thêu hình Hạc.
    Nhưng mọi sự chú ý của chúng tôi ngay lập tức đều được hướng về một chỗ khác. Trên ngực xác ướp vị võ quan đó có một tấm bia nhỏ như một quyển sách. Nếu nhìn từ xa trông giống như một người ôm cuốn sách đi ngủ. Nhưng sách thì bằng giấy, mà giấy thì dễ tan nát còn đá thì không. Hẳn là có điều gì quan trọng nên vị quan này mới ôm bia đá lúc chết, ý là muốn nhắn nhủ điều gì đó cho người sau này.
    Trên tấm bia đá trước ngực xác ướp teo tóp đó có những hàng chữ nhỏ nhi ti những được chạm khắc hết sức tinh xảo và rõ ràng nên có thể đọc được bằng mắt thường. Chỉ có điều tôi không đọc được vì đó là chữ Hán hay chữ Nôm, thứ chữ mà các triều đại phong kiến của Việt Nam đã sử dụng suốt mấy ngàn năm lịch sử cho đến khi chữ Quốc ngữ ra đời vào thời Pháp thuộc.
    Ngoài tấm bia đó ra chúng tôi không thấy bất cứ thứ đồ đạc gì đặc biệt. Và chắc hẳn không hề có vàng bạc châu báu gì cả. Vì nếu có thì hẳn giờ đây tôi đang ngồi đánh bạc ở Las Vegas chứ không phải là đang kể lại cho các bạn câu chuyện này. Chúng tôi nhìn nhau thẫn thờ một chút, dường như trong mắt mỗi người hơi có chút thất vọng không giống những gì họ đã tưởng tượng. Cũng chẳng có gì ghê gớm lắm. Lúc này trời đã chạng vạng đổ bóng tà. Thống nói với đội rằng hôm này làm thế thôi, nghỉ mai làm tiếp. Còn chiếc quan tài cứ để đấy cũng chẳng cần đậy lại. Chỉ lấy ít là cây phủ lên cho đỡ lộ liệu. Vì dù sao cỗ quan tài cũng nằm thấp dưới đường mương phía sau nhà Rông, hơn nữa chỗ này tối ít người qua lại, chắc cũng chẳng ai để ý đến cỗ quan tài này đâu.
    Chúng tôi để lại đồ nghề ngay bên cạnh bờ mương rồi quay về nhà. Năm người chúng tôi thống nhất sẽ không kể lại câu chuyện này cho các bạn nữ trong đội để tránh làm họ hoang mang sợ hãi. Vì con gái vốn hay sợ ma, suy nghĩ linh tinh. Nếu họ biết có một cỗ quan tài phía sau nhà thì hẳn chẳng bao giờ dám buổi tối đi vệ sinh.
    Cơm nước xong chúng tôi ngồi họp đội để triển khai tiếp công việc của ngày hôm sau rồi ai nấy lặng lẽ về chỗ nằm của mình. Mỗi người một suy nghĩ chăn trở, không biết câu chuyện này rồi sẽ tiếp tục thế nào. Hy vọng là chiều mai anh Kèo công an lên sẽ giải quyết được cái quan tài kia đi.
    Trời đổ về đêm, mọi thứ ánh sáng tắt hết theo quy định để đảm bảo tất cả cả đều phải đi ngủ. Ở trên Mùa Hè Xanh này hầu hết mọi hoạt động đều làm bằng tay chân, rất mệt mỏi nên giấc ngủ là vô cùng quý giá. Nếu mình không ngủ cũng không được làm phiền đến giấc ngủ của người khác. Trời đêm hôm đó tối đen như mực, trước khi tôi thiếp đi chìm vào giấc ngủ thì trời lại đổ một cơn mưa rất to. Cơn mưa đêm xối xả rơi rào rào xuống căn nhà Rông của chúng tôi. Tôi thầm nghĩ: “trời mưa to thế này không khéo các xác khô ngoài kia sẽ bị ngập hết, không biết có bị hỏng hay dập nát gì không ? nếu vậy thì mai biết ăn nói sao với công an bây giờ ? Mà cũng thật tội cho vị võ quan đó, giữa đêm hôm lại phải phơi mình trước gió, trước mưa chỉ vì những sinh viên tò mò của tôi.”
    Trong đầu tôi lúc đó nảy ra một suy nghĩ thật kỳ lạ. Tôi mong cái xác ướp của vị Võ quan đó có thể tự đứng dậy được, bước ra khỏi quan tài và đến một nơi nào đó trú qua cơn mưa. Giá mà lúc đó trời quang mây tạch và có một bó hương thì tôi cũng sẽ mò mẫm ra ngoài đó thắp cho ngài ba nén hương cho ấm hương hồn. Nhưng không đủ sức rồi, sau một ngày làm việc mệt mỏi, tôi nhanh chóng chìm vào trong giấc ngủ.
    …...........................
    - Thầy ơi! Thầy ơi! Dậy đi thầy! – Một giọng nói thảng thốt cất lên ngay sát bên tôi.
    Tôi choàng tỉnh giấc và kịp nhận ra Bằng và Thống đang đứng bên cạnh vẻ mặt cực kỳ nghiêm trọng. Bằng dùng tay của mình lay gọi tôi dạy mà đôi bàn tay vẫn còn run lẩy bẩy.
    - Có chuyện gì vậy? mấy giờ rồi ? – tôi hỏi.
    - Hơn 5h sáng thầy ah! Có chuyện nghiêm trọng đã xảy ra rồi thầy! Thầy nhẹ nhàng thay đồ để cho các bạn nữ ngủ tiếp rồi đi cùng chúng em ra phía sau nhà. – Thống nói với một giọng trầm hẳn xuống.
    Hẳn đây là một việc quan trọng rồi, vì tôi hiểu Thống. Cậu ta ít nói và không bao giờ biết nói đùa, người ít nói thường vậy. Có lẽ vì vậy mà Thống là đội trưởng của rất nhiều chiến dịch tình nguyện ở trường tôi.
    Tôi vội vàng khoác lên người chiếc áo thể thao dài tay rồi ra ngoài cùng Thống và Bằng. Trời buổi sáng trên vùng núi Tây Nguyên khí hậu rất lạnh, sương đọng đầy trên cỏ cây xung quanh nhà Rông. Do tối hôm trước trời đổ mưa to nên đất trở nên ướt nhẹp như đi trong bùn lầy, chạy nhanh bùn đất sẽ bắn tung tóe lên tận người.
    Bằng và Thống dẫn tôi qua phía sau nhà, thẳng ra chỗ cỗ quan tài đặt trong mương nước. Tôi bèn hỏi:
    - Có phải là trận mưa đêm qua làm nước ngập hết quan tài rồi không ?
    - Ngập ! nhưng còn nghiêm trọng và kỳ quái hơn nhiều thầy ạ! Thầy mau ra xem cùng em sẽ hiểu ngay, còn em cũng không biết phải nói gì! – Thống trả lời.
    Ra đến nơi tôi đã thấy Tùng và Hiệp đứng chờ sẵn bên miệng quan tài. Nét mặt của hai người tỏ rõ sự hoang mang cực độ. Mặt Hiệp tái mét không còn một giọt máu. Tùng đang phải dựa vào một gốc cây, chân run lẩy bẩy tưởng chừng như không thể đứng vững được nữa. Tôi nhanh chóng đến gần cỗ quan tài. Nước mưa sau một đêm đã dềnh lên xâm sấp mặt cỗ quan tài. Bước lại gần, tôi nhìn vội vào trong quan tài xem cái xác có bị ảnh hưởng không. Tôi không còn có thể tin vào chính mắt mình nữa. Lúc đó tim tôi như thắt lại ngừng đập. Một cảm giác kinh hoàng lạnh lẽo thấm vào sống lưng, tóc gáy tôi đã dựng ngược. Tôi chỉ tay vào cỗ quan tài ngập nước lắp bắp được vài câu cụt lủn:
    - Cái, cái … xác đâu rồi !!!
    Cái xác ướp teo tóp của vị Võ quan đã biến mất một cách bí hiểm, chỉ còn lại chiếc quan tài trống rỗng. Cả tấm bia trên ngực xác chết cũng không thấy đâu. Tôi như chết sững, chẳng nhẽ những gì tôi nghĩ tối qua đã thành hiện thực. “XÁC CHẾT BIẾT ĐI”.
    Sau một khoảng thời gian để trấn tĩnh lại, cả đội ngồi lại với nhau và tôi biết được sự thể của việc này. Sáng nay, tầm hơn 4h, Thống dạy sớm để đi lấy nước về cho đội nấu cơm buổi sáng. Do đoán tối qua mưa nên Thống đã để sẵn vài xô nước phía sau nhà để hứng nước mưa về nấu cơm. Ở trên vùng cao hiếm nước này thì nước mưa an toàn hơn nước suối. Vì suối thường chảy qua những rừng cây rậm rạp trên thượng nguồn, có rất nhiều loại lá cây, sinh vật có thể vào lòng suối, trong đó có cả những là cây độc. Vì thế có thể nước suối cũng sẽ bị nhiễm độc một phần nào.
    Khi đi lấy nước tình cờ Thống đi ngang qua chỗ cỗ quan tài và phát hiện ra cái xác đã biến mất. Cậu ta lập tức quay về nhà Rông trước tiên đánh thức 3 bạn nam trong đội, Bằng, Tùng và Hiệp dạy để ra xem lại cẩn thận. Rồi sau đó mới để Hiệp và Tùng ở lại đó còn mình và Bằng quay vào nhà đánh thức tôi dạy.
    - Em chưa bao giờ gặp chuyện là như chuyện này thầy ạ! – Thống nói. – Cái xác ướp đó tự biết đi và đã bỏ chúng ta đi rồi.
    - Sao em lại khẳng định như vậy ? – Tôi vặn lại. – Hay là xác bị nước cuốn trôi đi đâu đó quanh đây thôi, thế đã tìm kỹ chưa ?
    Trong lòng tôi lúc đó cực kỳ hoang mang và sợ hãi nhưng đây không phải là lúc để tỏ ra hoảng sợ. Nhất là ở cương vị của tôi, là một giảng viên phụ trách đội sinh viên tình nguyện. Kể cả có sợ cũng phải dấu nỗi sợ đó đi, nếu không có thể sẽ làm xuống tinh thần của toàn đội.
    - Tìm kỹ lắm rồi thầy! Em và Hiệp đã dò khắp xung quanh nơi đây rồi nhưng không thấy. - Tùng nói. – Hơn nữa mưa hôm qua cũng không đủ mạnh để cuốn trôi cái xác ấy đi. Nếu mưa lớn như vậy thì mấy cái xô nước của chúng ta để ngoài sân hứng mưa sao vẫn còn trụ lại được.
    Tùng lập luận rất có lý. Mọi việc ngày càng trở nên mờ mịt và bí hiểm. Giờ cái xác đã biến mất. Chúng tôi phải bắt đầu lại từ đâu đây ? Chợt tôi thấy Hiệp cất lời cắt đứt mọi suy nghĩ mông lung của tôi:
    - Còn điều kinh khủng này nữa thầy! Em đã quan sát rất kỹ cỗ quan tài và mặt đất xung quanh khu vực này. Hôm qua mưa, đất nơi này lầy ra như bùn. Nên muốn đi lại trên bùn thì hẳn phải lưu dấu Vết Chân. Đây chính là vết chân em tìm thấy.
    Hiệp bình tĩnh dẫn chúng tôi nhìn vế hướng nhà Rông và chỉ rõ những vết chân của chúng tôi khi đi ra đây. Có đủ năm hàng vết chân. Chính xác thì không phải là vết chân mà là vết dép. Trên vết dép còn có thể nhìn rõ cả hình thù và cỡ số, nên dép của ai đều dễ dàng nhận ra được. Sau đó Hiệp quay lại chỉ cho tôi một hàng vết chân. Vết chân người đúng nghĩa, chân trần, có đủ cả năm ngón. Vết chân đó xuất phát từ cỗ quan tài như thể người chết đã leo ra và bước đi từ quan tài. Hai hàng vết chân đó tiến thẳng về phía khu rừng phía sau nhà của chúng tôi. Cả đội liều mình bám theo vết chân cái xác ướp đó vào tận trong rừng. Nhưng khi vào đến rừng thì do thảm thực vật cỏ cây trong rừng rất dày nên vết chân bí ẩn kia đã biến mất. Không còn có thể xác định được phương hướng đi của cái xác nữa. Chúng tôi quay về với hoang mang và thất vọng tràn trề.
    Tôi chợt nhớ đến tấm bia nhỏ trên ngực xác chết lúc nằm trong quan tài. Tôi quay sang hỏi cả đội:
    - Tấm bia hôm qua chúng ta thấy cũng mất rồi phải không?
    - Mất cả bia thầy ạ! Chỉ còn lại mỗi cỗ quan tài không thôi. Em đã mò kỹ trong quan tài rồi. Đến quần áo cũng không sót lại chút gì. – Bằng đáp.
    Tôi thấy lúc đó như đã đánh mất một thứ gì đó rất quan trọng, một nút thắt của toàn bộ câu chuyện này. Tôi chỉ biết than thở:
    - Giá mà giữa lại được tấm bia đó thì còn có thể biết được lai lịch thân phận của cái xác ướp kia. Trên tấm bia đó có chữ Hán, có thể nhờ người dịch hộ được. Nay cũng mất rồi …
    - Nếu thầy cần dòng chữ đó thì em có! – Tùng nói với tôi như nghẹn lại. – Hôm qua lúc mở nắp cỗ quan tài đó em có đem theo điện thoại và tiện tay chụp được một kiểu toàn bộ cái xác đó. Tấm bia cũng chụp được luôn, tuy bé nhưng nếu phóng to ra thì em nghĩ vẫn đọc được. Em dùng Iphone 4S nên hình ảnh khá nét thầy ạ. Điện thoại đêm qua em sạc pin vẫn để trong nhà, để em kiểm tra lại. Hy vọng vẫn còn tấm ảnh đó …
    Cả đội chạy như bay về nhà Rông, đứng dưới chờ Tùng leo lên gác lấy điện thoại xuống. Mở điện thoại của Tùng ra đội đều thở phào nhẽ nhõm. Ơn giời! tấm ảnh đó vẫn còn đây rồi, ảnh khá rõ nét, hoàn toàn có thể đọc được những chữ ghi trong tấm bia cổ. Vấn đề của chúng tôi là tìm ra ai có thể đọc được những dòng chữ Hán này.
    Dì ruột của tôi tên là Hinh, dì là em gái thứ 3 trong gia đình 5 anh chị em của mẹ tôi. Dì tôi tốt nghiệp ĐH sư phạm ngoại ngữ khoa Hán – Nôm ở Hà Nội ra rồi vào làm giảng viên trường Đại Học Sư Phạm - Nha Trang. Dì là người duy nhất tôi có thể tin tưởng có thể giúp đỡ chúng tôi trong chuyện này. Không chỉ là trình độ Hán học mà còn vì chính bản thân câu chuyện ly kỳ và huyền hoặc này. Hán Tự thì nhiều người biết. Nhưng người có thể tin vào câu chuyện này và sẵn sàng dịch dùm chúng tôi tấm bia của Xác chết biết đi kia thì không nhiều. Tôi chỉ còn biết trông cậy vào dì …

    (Còn tiếp: Bí mật xứ hoa vàng truyện ma trên điện thoại di động Phần 5)



    Tags: bí mật, xứ hoa vàng

  • Bình luận của bạn

    //
    Tắt Quảng Cáo [X]
    Threesome