Bí mật xứ hoa vàng truyện ma trên điện thoại di động Phần 3


  • Bí mật xứ hoa vàng truyện ma trên điện thoại di động Phần 3



  • Bí mật xứ hoa vàng Hồi 2 (Bí ẩn xứ sở hoa vàng) TẤM BIA CỔ

    Bí mật xứ hoa vàng truyện ma trên điện thoại di động Phần 1

    Bí mật xứ hoa vàng truyện ma trên điện thoại di động Phần 2

     
     
     

  • Ngay sau một ngày nghỉ để ổn định chỗ ăn ngủ, ngày thứ hai chúng tôi đã bắt tay vào việc. Công việc đầu tiên là đào mương dẫn nước. Do thôn Hòa Ngãi vẫn chưa có nước sạch, người dân vẫn chỉ sử dụng nguồn nước mưa bằng cách xây bể chứa. Ở cái xứ cao nguyên núi non trùng điệp này khó có thể tìm được một giếng nước. Nhà nước đã đưa một đường ống nước sạch lên đến con dốc trước mặt khu nhà Rông. Một con mương dài khoảng 500m sẽ được đào từ đầu dốc lên đi ngang qua trại Nhà Rông và kéo đến đầu thôn Hòa Ngãi. Cái mương đó sẽ được đặt đường ống nước phục vụ cho người dân bản.
    Ngày đầu tiên công việc bắt đầu hết sức chậm chạp. Cả đội chia làm hai tốp, mỗi tốp 5 người thay phiên nhau đào. Đất trên này vốn lẫn với sỏi đá vừa khô lại vừa rắn. Cả đội làm cật lực mới đào được khoảng 30 mét mương phía đầu con dốc. Cái nắng như đổ lửa của trưa hè làm chúng tôi ai cũng đầm đìa mồ hôi, nếu không kiệt sức vì làm thì cũng say nắng. Chúng tôi mỗi người một nhiệm vụ, đàn ông một người cầm xa beng nện đất trước rồi người sau cuốc, người còn lại dùng xẻng xúc đất lên. Một bạn nữ được cử cầm vài ba chùm lá cây ngắt vội bên vệ đường che nắng cho người làm. Làm giữa trời nắng mất nước nhiều, con người ta dễ xỉu vì kiệt lực.
    Buổi tối ngày thứ hai, sau một ngày làm việc mệt mỏi cả đội lại quây quần bên mâm cơm chung. Tôi không ăn được nhiều vì chưa thích nghi được với nơi đây. Hơn nữa cũng do ngày hôm nay phải làm nhiều, tôi chỉ muốn xong nhanh bữa cơm để được lên đi nằm. Ở trong chiến dịch Mùa Hè Xanh này khái niệm thức đêm gần như không tồn tại, vì chẳng ai đủ sức thức đêm cả. Mệt phải ngủ và ngủ để còn có sức cho ngày mai tiếp tục mệt. Nhưng tôi hôm nay có hơi khác.
    Bầu trời không trăng sao, một màn đêm đen kịt, Gió trên những tán cây thổi xào xạc. Văng vẳng những tiếng côn trùng kêu rả rích khiến buổi tối trở nên bí hiểm. Gần 10h, cả đội chuẩn bị đi ngủ thì chợt nghe thấy trên con đường trước của nhà Rông có vài tiếng bước chân. Lúc đó tất cả chúng tôi đều đã lên căn gác của ngôi nhà. Không ai bảo ai, tất cả đều nhìn ra phía cổng của ngôi nhà. Từ nhà Rông muốn ra đến cổng phải đi qua một khoảng sân đất nhỏ dài tầm mươi mười lăm mét. Vốn chỗ đó trước đây thanh niên hay tụ tập chơi thể thao, buổi tối đốt lửa trại. Sau này nhiều chuyện xảy ra với nhà rông nên bãi trống đó chỉ còn trơ lại đất lẫn với vài ngọn cỏ thấp lè tè, chỗ xanh chỗ nâu của màu đất.
    Dù trời tối nhưng chúng tôi vẫn thấy rõ mồn một ngoài cổng nhà có bốn cái bóng đen đang đứng như bốn pho tượng âm u và lạnh lẽo. Tất cả đều chìm trong im lặng. Chợt một giọng nói trầm đục cất lên từ một trong bốn bóng đen đó:
    - Các bạn đã chuẩn bị đi ngủ chưa? Chúng tôi muốn qua thăm các bạn đây.
    Các thành viên của đội đã bớt căng thẳng hơn nhiều. Đó có lẽ chỉ là một đoàn khách qua chơi. Tôi định cầm cây đèn bước xuống thì chợt Thống ngăn lại và nói:
    - Thầy để em xuống dưới xem trước. - Nói rồi Thống cầm lấy cây đèn pin bước xuống dưới nhà, đi thẳng ra cổng. Bước ngay sát Thống là Bằng, trong tay Bằng cũng cầm một cây đèn kiểu Măng Xông nhưng chạy pin.
    Thống và Bằng đi thẳng ra cửa, tiến đến phía bốn cái bóng đen xì. Từ xa tôi thấy vọng lại một vài lời trao đổi. Rồi Thống mở cửa nhà Rông. Bốn cái bóng chầm chậm bước vào theo sau Thống và Bằng. Tiến qua khoảng sân, dưới cái ánh đèn Măng Xông tôi đã có thể nhìn thấy rõ đó là bốn người đàn ông, một già, một trẻ và hai người tầm chạc trung niên. Tôi thấy Thống dẫn họ xuống khu ăn uống, phía dưới của nhà Rông. Sau đó Bằng đi lên nói với chúng tôi:
    - Mời thầy, cô và các bạn xuống nhà một lát, chúng ta có mấy người khách trong bản đến thăm.
    Khách đến thăm, nhất định phải tiếp. Đó là phép lịch sự. Huống hồ gọi họ là khách thì không đúng lắm. Có lẽ họ mới là chủ, vì chúng tôi là những người lên đây làm tình nguyện và đang ở nhờ trên đất của họ. Bước xuống nhà dưới tôi thấy ngồi quanh bàn nước là bốn người đàn ông. Khi tiến lại gần để chào và bắt tay họ tôi có dịp được quan sát kỹ hơn những vị khách lạ.
    Người đầu tiên tôi bắt tay là một người đàn ông lớn tuổi trạc 60, mái tóc đã bạc trắng, vóc người tầm thức. Ông ta có một làm da ngăm đen rám nắng nhưng đôi mắt ánh lên sự từng trải cuộc đời. Ông ta nở một nụ cười thân thiện. Qua đôi lời giới thiệu tôi được biết ông tên là Ba Nha, đó là một cái tên dân tộc. Ông Ba Nha chính là trưởng bản nơi chúng tôi đóng quân.
    Người thứ hai là một chàng trai rắn rỏi khỏe mạnh, anh ta chủ động đến bắt tay tôi trước. Anh ta mặc một bộ đồ kiểu bộ đội màu xanh lá cây, tóc quăn da đen, mắt to, khuôn mặt góc cạnh. Chỉ thoáng nhìn tôi đã nhận ra anh chàng này cũng là một người dân tộc. Anh ta tên Kèo. Kèo chính là công an phụ trách khu vực địa bàn chúng tôi làm tình nguyện.
    Hai người cuối cùng tôi được giới thiệu là hai người đàn ông trung niên tầm thước trung bình. Một người mái tóc muối tiêu nhưng vóc dàng bệ vệ, mặt to tai lớn, trán nở rất có khí thế. Người còn lại nhỏ hơn, mặt nhọn, đôi mắt ti hí nhưng ánh lên vẻ tinh xảo lọc lõi. Đó là hai người Kinh. Tôi đoán được ngay vì những người này tôi gặp dưới xuôi rất nhiều. Tôi cũng là người Kinh. Người đàn ông to lớn bệ vệ thân mật bắt tay tôi, cái siết tay rất chặt kèm theo bàn tay trái để lên vai tôi khi bắt tay đã đem đến cho tôi một nhận định. Ông ta hẳn phải là một người có thế lực. Và tôi đã đoán đúng, qua lời giới thiệu của anh công an Kèo tôi được biết đây là ông Trường. Tên đầy đủ của ông là Nguyễn Phước Trường. Phước Trường có nghĩa là Phúc dài.
    Ông Trường vốn là một đại gia trong giới bất động sản của miền trung nổi tiếng từ lâu. Trong tay ông có hàng chục khách sạn, biệt thự nằm dải khắp các bải biển nổi tiếng từ Huế đến Cà Mau. Hai ba năm trở lại đây không hiểu vì lý do gì ông bỏ việc kinh doanh BĐS, Khách Sạn lại cho con cháu quản lý. Ông lên trên vùng này, mua mấy chục hecta đất trồng rừng xen lẫn trồng các loại cây ăn quả như Thanh Long, Bơ … Người ta hỏi ông sao lại bỏ thành phố mà lên miền núi. Ông chỉ cười và đáp: Tôi già rồi, muốn về làm nông lâm nghiệp cho gần gũi thiên nhiên, cây cỏ. Giờ tôi đâu có sống vì tiền nữa. Đó là cái thú nông nhàn của ông.
    Người đàn ông còn lại đi cùng ông là một người bạn dưới xuôi của ông lên thăm. Ông ta tên là Hà Kiên Trung. Ông vừa là bạn với đại gia Trường vừa là luật sư riêng của ông Trường. Ông Trung ít nói, ít cười. Chỉ thích ngồi quan sát người khác, thi thoảng lại đăm chiêu suy nghĩ điều gì đó.
    Câu chuyện của chúng tôi trở nên thân mật hơn. Họ đến thăm chúng tôi là để muốn biết kế hoạch làm việc của chúng tôi trên này. Ông Ba Nha trưởng bản còn đề nghị sẽ trợ giúp chúng tôi các thiết bị lao động cần dùng như thuổng, cuốc, dao, rựa … Anh Kèo công an cũng ngỏ ý sẽ bố trí một số thanh niên bản xuống làm cùng để vừa giúp đỡ nhau, vừa tăng cường giao lưu.
    Nhưng đặc biệt là lời đề nghị của ông đại gia Trường. Vì cảm phục sự hy sinh tình nguyện của chúng tôi với mảnh đất này ông ta tuyên bố ngày mai sẽ gửi cho chúng tôi 5 thùng mỳ tô, 5 két nước ngọt và rất nhiều thực phẩm đồ ăn khô. Đó chưa phải hết. Ông Trường nói rằng chúng tôi ở đây buổi tối rất buồn không biết làm gì nên ông sẽ cho chúng tôi mượn hẳn một chiếc tivi và cả đầu thu kỹ thuật số SCTV. Ngay ngày mai sẽ có người đem lên lắp đặt để phục vụ cho chúng tôi giải trí, xem phim hoặc tin tức. Khi nào xong chiến dịch sẽ gửi trả lại cho ông. Đó quả là một lời đề nghị khó từ chối.
    Trò chuyện đến tận 11h đêm về đủ mọi chuyện trên đời, bốn người khách mới đứng dậy cáo biệt đi về. Trước khi về chúng tôi còn trao đổi số điện thoại. Họ dặn chúng tôi nếu có bất cứ khó khăn gì thì hãy liên lạc với họ. Những lời họ nói làm chúng tôi vững tin lên nhiều, từ nay về sau chỉ cần tập trung hết mình vào công việc.
    Đêm hôm đó toàn đội chúng tôi đều ngủ rất ngon. Một phần do mệt mỏi sau một ngày làm việc, một phần do không có chuyện gì ngoài mong muốn xảy ra.
    Ngày thứ hai trôi qua, công việc cũng vẫn không có gì tiến triển. Đất vẫn cứng như đá, trời vẫn nắng như thiêu đốt. Nhưng tối hôm đó chúng tôi đã nhận được bộ đầu thu chảo Kỹ thuật số và cả một chiếc Ti vi màn hình phẳng còn khác mới. Đại gia Trường quả thật hào phóng, ông còn kèm theo khuyến mãi cả một bộ Ampli tích hợp chế độ hát Karaoke rồi nói người đem đến lên tận trên gác để cài đặt, đấu cắm cho chúng tôi cho đến khi vận hành được mới về. Quả thực là có Karaoke cũng hay nhưng tôi nghĩ chắc sẽ không dùng đến bao giờ. Vì ai đi làm về ăn tối xong tranh thủ tăm rửa rồi nghỉ ngơi chứ đâu còn sức mà hát hò. Nếu có chắc chỉ ngó qua một vài tin tức thời sự hay dự báo thời tiết.
    Bốn ngày đầu tiên đã trôi qua. Chúng tôi đã đào được một đoạn mương dài khoảng hơn 70 mét. Hôm nay đoạn mương chúng tôi cần đào chính là đoạn đi qua trước mặt khu nhà Rông. Công việc tưởng chừng đã đơn giản hơn nhiều nhưng một sự cố đã xảy ra. Chúng tôi vấp phải đá, có lẽ là một hòn đá núi khác to nằm ngay phía trước cổng nhà. Đây không phải là đá lẫn đất mà là một tảng đá nằm chìm trong nền đất. Một tảng đá khác to. Nếu không có máy đục bê tông thì không thể nào qua được đoạn này. Cả nhóm ngồi lại với nhau để bàn tính.
    Vẫn như mọi khi, người đầu tiên cất tiếng nói trước là đội trưởng Thống:
    - Chúng ta vướng đá, tảng đá khá to nằm chắn ngang đoạn chúng ta cần đào. Mọi người tính sao? Nếu chỉ dùng cuốc, xẻng thì không thể nào làm được. Còn việc mượn khoan bê tông bây giờ sẽ phải xuống tận thành phố Tuy Hòa, cách đây rất xa. Và cũng không biết có mượn được không. Giờ các đội thợ cũng đều đi xây dựng cho rất nhiều công trình trong thành phố. – Thống nói với nét mặt đăm chiêu nghiêm túc.
    Cả đội dường như chìm vào suy nghĩ. Tôi cũng nghĩ nhưng chẳng ra được phương án gì, vì tôi đã bao giờ phải đi đào đường dẫn nước đâu. Chợt lúc đó Bằng, đội phó, lên tiếng:
    - Thống ah! Tôi có ý kiến này. Nếu cứ tiếp tục đào như vậy sẽ là đâm đầu vào đá. Vậy chỉ còn cách tránh đá thôi. – Bằng chậm rã nói.
    - Ý của bạn tức là sao? – Thống hỏi.
    Bằng không trả lời mà đứng lên đi vào nhà lấy một tờ giấy trắng cùng một chiếc bút bi đi ra để trước mặt cả đội. Cậu ta giải thích:
    - Chúng ta sẽ không đào thẳng theo đường cái nữa mà đến đoạn này sẽ đào vòng qua phía sau khu nhà Rông đang ở để tránh tảng đá đó. Đường mương chúng ta làm sẽ chạy qua đám cây cối um tùm phía sau. Ngày mai tôi và Hiệp sẽ đi khảo sát nền đất trước rồi chúng ta bắt tay làm luôn. Có thể ở phía đó đất sẽ mềm hơn.
    - Vậy cứ như vậy đi, ngày mai chúng ta sẽ tiến hành làm luôn. – cả đội thống nhất phương án của Bằng.
    Sáng hôm sau khi tôi đang ăn sáng thì thấy Bằng và Hiệp quần áo nhem nhuốc bước vào nhà.
    - Sáng nay em và Hiệp đã khảo sát sơ bộ rồi thầy ah! Khoảng đất đi vòng qua phía sau ngôi nhà này sẽ không gặp đá và mềm hơn đất gần đường cái. Tuy phía sau đó cây cối um tùm nhưng chúng ta có thể phát quang. Việc đó không quá khó, một mình em cũng có thể làm được. – Bằng cao giọng nói với tôi.
    - Được! vậy sau khi ăn sáng xong cả đội sẽ bắt tay vào làm đoạn mương đấy. – tôi đáp – Giờ thì phải ăn sáng đã, đói quá rồi.
    Ăn sáng xong một số bạn nữ và hai cô giáo phải xuống trường học để phụ đạo hè cho các học sinh bản. Chỉ còn các bạn Nam, tôi cùng hai bạn nữ nửa ở lại phụ giúp công việc đào mương.
    Đúng là khi đi đào vòng qua khoảng đất phía sau căn nhà chúng tôi đất xốp, mềm và dễ đào hơn nhiều. Việc phát quang cây bụi cũng khá đơn giản với Bằng. Cậu ta một tay cầm rựa đi đến đâu là cây cỏ ngả rạp ra đến đấy cứ như Triệu Tử Long năm xưa một ngựa một thương đi trong đám quân Tào.
    Mọi việc tiến triển khá thuận lợi, năng suất đã được cải thiện lên rất nhiều. Vì đoạn này đất mềm nên không cần dùng xà beng để dầm trước, chỉ cần cuốc theo đúng luốn rồi dùng xẻng hất lên mặt đất. Đầu giờ chiều, sau bữa cơm trưa cả đội tranh thủ nghỉ ngơi 1 tiếng rồi quay lại công việc, lúc đó là 13h00’. Đoạn mương đào giờ đã nằm ngay phía sau căn nhà Rông của chúng tôi, cách nhà Rông khoảng 50 mét.
    Chúng tôi lại quay ra đào tiếp, Bằng và Tùng cầm cuốc nhảy xuống dưới. Hai người thay nhau cuốc rãnh mương. Thống và Hiệp mỗi người một xẻng, chuẩn bị khi đất đầy là xúc lên. Bằng rất khỏe, mỗi nhát cuốc là một mảng đất to được bới lên. Cậu ta vốn quen việc của nhà nông. Hồi ở Gia Lai nhà cậu ta trồng rất nhiều Café và Thanh Long nên việc cuốc đất cậu ta thành thục như cầm đũa. Tôi thấy Bằng vẫn đang ra sức nện cuốc xuống đất.
    Bỗng ngay lúc đó có một tiếng “Cộp!” cụt lủn vang lên giữa chiều nắng. Bằng cầm cây cuốc lên nhìn lại lưỡi cuốc thấy đã mẻ một miếng to tướng. Cậu ta vứt chiếc cuốc lên mặt đất rồi nhảy phắt từ dưới mương lên, miệng làu bàu:
    - Lại dính phải đá rồi, cục này to và cứng đây.
    Cả đội chúng tôi đưa mắt nhìn nhau thầm kêu khổ. Đúng là tránh vỏ dưa gặp vỏ dừa. Giờ biết tính sao đây ?
    - Đợi chút, - Thống nói, rồi cậu ta vứt xẻng nhảy xuống con mương để khảo sát lại lần nữa. – Chúng ta cố thử cạy viên đá này lên xem sao. Mà chỗ này sao lại có loại đá kỳ lạ thế nhỉ? Không giống loại đá ở trên vùng này.
    Thống gọi Tùng và Hiệp cùng xuống dưới lấy xẻng xúc lớp đất trên bề mặt tảng đá rồi lấy tay bới đất để lộ ra phần bề mặt phiến đá. Một phần của phiến đá đã lộ ra, nằm sâu dưới con mương cách mặt đất tầm gần 1 mét.
    Tôi tò mò nhìn xuống phía dưới, phiến đá này quả là lạ thật. Bề mặt đá màu đen, thô nhám và sần sùi, bề mặt lấm tấm trăng đen. Đúng là không phải là đá vùng này. Khu vực này phần lớn là núi đất pha lẫn đá vôi. Đá vôi chủ yếu có màu xám trắng, bề mặt thường trơn nhẵn. Loại đá này không cứng lắm, dùng vật nặng đập vào đá có thể lở ra thành tửng mảng, thậm chí vỡ vụn. Phiến đá chúng tôi thấy không phải đá vôi. Phiến đá này vừa cứng lại vừa đen.
    Tùng lấy một cái xà beng cạy một mẩu nhỏ phiến đá ra rồi cầm lên tay, quan sát tỉ mỉ, bất chợt thoáng có chút ngạc nhiên. Tùng nói:
    - Đây không hẳn là đá! Đây là một dạng hợp chất được làm từ đá.
    Tôi với tay cầm lấy mảnh đá của Tùng đưa lên xem kỹ. Tùng nói có lý. Đây giống như một dạng chất được pha trộn với đá rồi kết vón thành hình. Chất đá này rất giống với loại hợp chất hay được dùng để xây lô cốt từ thời Pháp, Tôi biết điều này vì Hà Nội giờ đây vẫn còn rất nhiều vết tích của các lô cốt thời chiến tranh.
    Vậy sao lại có loại đá này ở đây? Đây là cái gì vậy? Tôi và Hiệp vội vã nhảy xuống mương nước xem xét kỹ lại phiến đá đó. Thống, Bằng, Tùng, Hiệp bốn bạn nam cầm xẻng tiếp tục đào rộng theo mép phiến đá. Phiến đá đã dần lộ ra dưới nền của mương nước. Đó là một phiến đá hình chữ nhật bề ngang khoảng hơn 1 mét, dài khoảng tầm hơn 3 mét. Bốn mép góc phiến đá rất vuông vắn như thể được người ta đẽo gọt. Chúng tôi như chết sững. Tất cả nhìn nhau không một câu nói. Sự im lặng đến sững sờ tràn ngập không gian của buổi trưa hè oi bức. Tôi là người cất tiếng trước:
    - Thôi tất cả đội nghỉ tay, về ăn cơm đã rồi chiều làm tiếp!
    Cả đội thu gọn cuốc xẻng, lặng lẽ đi về không ai nói với ai một câu. Hình như trong đầu mỗi người đều đang có một suy nghĩ cho riêng mình.
    Ăn cơm trưa xong cô giáo và các bạn nữ đều tranh thủ lên gác để đặt một giấc nghỉ trưa. Chỉ còn lại 5 người đàn ông im lặng ngồi lại nhà dưới. Thống trầm ngâm cất giọng chậm rãi:
    - Sáng nay chúng ta gặp phải phiến đá kỳ lạ quá. Thầy và các cậu cho rằng đó là vật gì vậy?
    Vẻ nghiêm trọng hiện lên trẻn khuôn mặt của mọi người. Tôi chậm rãi rút điếu thuốc châm lửa hút và pha một ấm trà cho cả đội nam. Đặt điếu thuốc xuống bàn, tôi quay sang nhìn Thống và nói hai từ ngắn gọn:
    - Quan tài !



    Tags:

  • Bình luận của bạn

    //
    Tắt Quảng Cáo [X]
    Threesome