Bí mật xứ hoa vàng truyện ma trên điện thoại di động Phần 2


  • Bí mật xứ hoa vàng truyện ma trên điện thoại di động Phần 2



  • Bí mật xứ hoa vàng truyện ma trên điện thoại di động Phần 1

     

    BÍ MẬT XỨ HOA VÀNG (tiếp) Phần 2: NHỮNG CHUYỆN QUÁI LẠ

  • Từ sau khi được giải cứu ra khỏi khóm tre trong rừng, chàng thanh niên say rượu tối hôm đó trở nên ngây dại, mất trí nhớ. Anh ta hành động như một bà lão, ăn trầu, trải tóc, đi đứng lọm khọm. Có những đêm anh ta chống gậy đi khắp xóm làng rồi ra khu nhà Rông. Vừa đi anh ta vừa lảm nhảm những thứ tiếng cổ quái, không một ai biết được nó có ý nghĩa gì. Rồi một hôm có một người khách lạ đến đi ngang qua thôn tình cờ nghe thấy anh ta đang gào thét. Ông khách lập tức xin đến gặp già làng. Ông ta tự giới thiệu là một thầy mo ở tận trên miền Kontum. Ông nói anh kia đã bị một con ma nhập. Còn thứ tiếng anh ta nói vốn là tiếng Ê đê cổ.
    Con ma kia vốn là linh hồn của một bà lão Ê đê. Nhưng linh hồn đó vì thường vì chết oan khiên hay bất đắc kỳ tử, khi chết lại phạm phải giờ thiêng nên không thể siêu thoát để đi đầu thai vào kiếp khác. Linh hồn đó vẫn thường quanh quẩn nơi họ sống. Phàm khi gặp một người nào đó bản mệnh không vững linh hồn đó sẽ chiếm lấy thể xác của họ mà không chịu rời đi. Nó muốn mượn cái xác đó để tiếp tục được tái sinh thêm một lần nữa. Ông trưởng bản có hỏi vị thầy mo có biết anh ta nói những từ gì không ? Lão thầy mo trầm mặc một hồi lâu rồi gật đầu. Theo lời ông thì con ma đó nói rằng:
    - Đây là đất của tao, nhà của tao, núi rừng của tao sao bọn mày lại đến cướp. Chúng mày hãy cút hết đi! Tao sẽ nguyền rủa cả bản này sống không yên ổn. Rồi chúng mày sẽ thấy ! …
    Vị thầy mo đó còn nói thêm: đây vốn là con ma dữ, nó đã gần 300 tuổi rồi, rất khó có thể trị được nó. Cả thôn hoảng sợ ngỏ ý muốn nhờ ông ta ở lại để trục con ma ra khỏi chàng trai này. Ông thầy mo lắc đầu nói rằng mình không đủ pháp lực để hàng phục con ma đó. Nói rồi ông xin cáo từ già làng rồi lặng lẽ bỏ đi. Về sau bệnh tình chàng thanh niên đó càng ngày càng nặng. Bố mẹ anh ta thương con nên tìm mọi cách để chữa trị. Họ đưa xuống tận cả thành phố để tiếp cận với Tây y nhưng người ta cũng chỉ đoán là anh ta bị tâm thần. Sau này hết cách bộ mẹ chàng trai đành phải cho cậu ta nhập trại thương điên ở tận Bình Định để điều trị. Rồi bỗng một hôm có tin từ viện báo về gia đình cậu ta rằng: nhân một đêm trời mưa to gió lớn, cậu ta đã trèo tường trốn trại, khi đi cậu ta có để lại một mảnh giấy viết 4 chữ nguệch ngoạc TA SẼ BÁO THÙ.
    Anh ta trốn trại nhưng không về nhà. Công an cũng đăng tìm và lùng ráo riết nhưng không thể tìm thấy. Chuyện trôi qua một thời gian không thấy động tĩnh gì nên trường hợp của anh ta được coi là Mất Tích.
    Từ ngày đó ít người dám qua lại cái nhà Rông vào những buổi đêm tối. Thỉnh thoảng có những người về muộn phải đi ngang qua đó vẫn thấy có những ánh lửa xanh lét lập lòe trong căn nhà.
    Có dạo nọ, một đoàn cán bộ lâm nghiệp 4 người từ dưới xuôi lên làm công tác điều tra quy hoạch rừng. Họ đem theo cả chăn chiếu, màn gối và các dụng cụ cá nhân riêng cho chuyến công tác. Một buổi tối họ quyết định không nghỉ lại ở nhà dân mà cả bốn người đến thẳng căn nhà Rông. Họ nghỉ trên tầng gác của căn nhà đó.
    Buổi tối hôm đó trời có ánh trăng mờ mờ. Lúc trời chập tối người ta vẫn còn thấy tiếng của họ bàn tán, ăn uống với nhau rôm rả trong căn nhà. Đến đêm chợt thấy căn nhà im lặng đến rợn người. Rồi có một bà cụ nhà gần đó buổi tối ra ngoài đi vệ sinh (người trên vùng cao họ vẫn thường làm nhà vệ sinh ở bên ngoài vườn) nhìn thấy dưới ánh trăng mờ mờ, trong căn nhà Rông, 4 cái bóng người đu đưa vật vờ trên gác, chân không chạm đất mà treo lơ lững. Bà cụ quá sợ hãi mà chạy thẳng vào nhà đóng chặt cửa không dám ra ngoài. Buổi sáng sớm hôm sau một điều hãi hùng đập vào mắt người dân. Trên xa nhà của căn gác, cả 4 người đều đã treo cổ tự tử. Mặt mũi họ xám ngoét, lưỡi thè đỏ lòm ra khỏi miệng, mắt mở trợn trừng. Ngay sau đó xe cứu thương và một vài công an xã đã có mặt để khám nghiệm hiện trường và chuyển những cái xác đó về xuôi, tránh làm hoang mang cuộc sống của người dân nơi đây.
    Sau đó thi thoảng vào những đêm sáng trăng người ta vẫn thấy trên căn gác nơi nhà Rông đó có những cái bóng người treo cổ trên sàn nhà đung đưa rập rờ theo gió. Nhưng đến sáng hôm sau thì biến mất hoàn toàn không để lại dấu vết. Dân làng nơi đó cho rằng đó là những linh hồn của đoàn 4 người kia thỉnh thoảng vẫn hiện về nơi họ chết. Cái chết của họ vẫn còn đầy bí ẩn.
    Rồi có một dịp có một đôi nam nữ, hình như là một cặp vợ chồng sắp cưới, đưa nhau bằng xe máy lên vùng rừng núi này chơi, chụp ảnh. Cô gái rất xinh đẹp, còn cầm theo một bộ váy cưới trắng muốt để còn mặc khi chụp. Còn chàng trai cũng rất khôi ngô tuấn tú trong bộ vest đen lịch lãm. Buổi tối hôm đó họ trở về nhưng mắc một cơn mưa rừng rất lớn. Ở trên này mỗi khi mưa rừng đất núi trở nên lầy lội như bùn, đi trơn trượt rất nguy hiểm. Do vậy hai người đó phải tá túc lại trong căn nhà Rông. Họ là người nơi khác đến, không hề biết nhưng câu chuyện kỳ quái về căn nhà đó. Hơn nữa họ là người kinh dưới xuôi lên, học nhiều, tiếp xúc với khoa học kỹ thuật hiện đại nên những câu chuyện về ma quỷ có lẽ chỉ là để dọa trẻ con. Tối hôm đó hai người đi ngủ nhưng vẫn để một ngọn đèn bằng pin nhỏ.
    Đêm hôm đó trời không trăng cũng không sao, tối đen như mực. Bất chợt ánh đèn chợt tắt ngấm. Trong màn đêm tĩnh lặng của rừng núi một tiếng hét thất thanh cất lên rồi tắt ngấm. Sáng hôm sau người ta chỉ thấy còn lại mỗi chiếc xe máy của cặp vợ chồng nọ dựng trước của nhà Rông. Hai người đó đã biến đi đâu mất không một dấu vết. Cả làng bủa đi tìm họ ngay trong hôm đấy. Những người thợ săn lão luyện của thôn đã tìm ra được 2 hàng vết chân từ căn nhà đi thẳng vào khu rừng phía sau. Nhưng khó hiểu khi họ lần theo dấu vết thì thấy hai hàng vết chân này sau khi đi vào rừng đã chia làm hai ngả. Một hàng vết chân nhỏ hơn, chắc là của cô gái dẫn thẳng ra bờ suối, đến chỗ có vực nước sâu nhất rồi biến mất. Người ta chỉ thấy ở đấy một chiếc váy cưới trắng xóa nổi bập bềnh trên mặt nước, còn người thì không thấy đâu. Hàng vết chân lớn hơn dẫn thẳng vào khu rừng sâu, băng qua một quãng đường 5 – 6km đến khu đất trống nơi có ngôi miếu bỏ hoang cùng khóm tre đã nhốt người thanh niên say rượu năm nọ. Dân làng tìm thấy ở đó bộ quần áo vest đen của người đàn ông ngay trước miếu. Họ kinh hoàng đến khiếp sợ khi phát hiện ra trong bộ vest đó không phải là một người sống, mà là một bộ xương người trắng ởn, không còn một tí thịt. Nếu một người chết, không thể nào chỉ trong một ngày mà da thịt tiêu tan nhanh đến thế. Cái chết của cặp vợ chồng đó cũng là một ẩn số đối với người dân vùng của vùng núi Sơn Định hẻo lánh.
    Thi thoảng người ta đi rừng về trong đêm muộn mà phải đi qua con suối họ vẫn nghe thấy văng vẳng những tiếng khóc nỉ non, não nuột của một cô gái. Có khi họ còn nhìn thấy một cái bóng trắng toát, tóc dài xõa che mất mặt ngồi bên bờ suối khóc lóc, than thở.
    Câu chuyện cuối mà tôi muốn kể cho bạn nghe chính là câu chuyện xảy ra với người cháu của ông trưởng thôn. Vốn ông trưởng thôn có một người cháu họ sống ở TP Hồ Chí Minh lên thăm và ở lại chơi dăm ba bữa. Một buổi nọ, sau một bữa nhậu ngà ngà anh cháu nọ chân nam đá chân xiêu ngật ngưỡng về nhà. Đi ngang qua căn nhà Rông anh ta nổi hứng tò mò liền phóng vào xem. Vào đến căn nhà tự nhiên anh ta nôn thốc nôn tháo, lăn quay ra giữa nhà bất tỉnh nhân sự. May mà lúc đó vẫn chưa tối muộn. Người làng đèn đuốc hò nhau vào nhà Rông cõng anh ta về nhà ông bác trưởng thôn để nằm nghỉ.
    Sáng hôm sau anh ta bắt đầu lên cơn sốt rét, người nóng rực mồ hôi đổ ra như tắm nhưng vẫn luôn miệng kêu rét, đòi đắp chăn. Cơn sốt này càng lên cao, anh ta bắt đầu mê man và nói lảm nhảm. Rồi chợt anh ta ngồi bật dậy, hai tay bưng miệng ọe lên một tiếng thật to. Miệng anh ta nôn ra một con Rết to bằng ngón tay cái, thân dài khoảng một gang tay (một gang tay người bình thường chúng ta tầm khoảng hơn 20cm). Con rết đỏ thân đỏ lòm nhưng cái đầu to và đen trũi. Rất nhiều người xung quanh chứng kiến cảnh tượng đấy cũng phải bưng miệng nôn thốc nôn tháo. Người nhà anh hãi hùng quá vội mang con rết đó vứt lên rừng rồi chuyển ngay anh xuống dưới bệnh viện tỉnh để điều trị. Nghe đâu sau đó mấy hôm anh ta cũng không qua khỏi. Trước khi chết anh ta còn nôn ra cả bát máu đen xì tanh ngòm như thể máu đã nhiễm độc.
    Những người già trong bản nói rằng, anh ta vì xúc phạm tới thần linh, ma quỷ nơi căn nhà Rông nên đã bị trừng phạt thảm khốc. Khi anh ta ngất đi một con rết “Trùng vương” đã chui vào lỗ mũi của anh ta xuống thẳng dạ dày. Lúc chui vào nó chỉ bé như que tăm nhưng sau khi đã vào dạ dày, nó cắn nát hết lục phủ ngũ tạng của người bị nó thâm nhập và tiêm chất độc vào máu. Chẳng mấy chốc mà nó lớn nhanh như thổi trong bụng của người đó. Đến khi cơ thể đã nhiễm độc hết, không thể chống chịu được nữa sẽ tự đào thải. Lúc đó người ta sẽ nôn ra con Trùng vương đó. Và đó cũng là tín hiệu báo trước của cái chết.
    Trùng vương vốn để chỉ một con độc vật chúa trong các lại độc vật của vùng đó. Có nơi trùng vương là Rắn, có nơi là bò cạp, có nơi lại là Ong. Tại vùng miền núi hẻo lánh Sơn Định này vốn có rất nhiều rết, vì thế Trùng vương nơi này là một con rết chúa.
    Những câu chuyện kỳ quái này đều liên quan đến ngôi nhà mà chúng tôi được xã đoàn Sơn Định bố trí ở, ngôi nhà Rông làm bằng gỗ Pơmu. Tôi là một trí thức được học hành bài bản, lại còn được sang tây du học mấy năm nên đối với tôi ít nhiều những câu chuyện này chỉ mang tình huyền hoặc. Tôi không tin lắm vào những điều họ kể. Nhưng vì phép lịch sự khi đến ở nơi địa bàn của họ nên vẫn phải lắng nghe và gật gù tán thưởng.
    Trời cũng đã về khuya, chúng tôi phải xin phép cáo từ những vị khách trong thôn sang thăm để cả đội được đi ngủ sớm. Ngày mai chúng tôi sẽ bắt tay vào những công việc đầu tiên trong chiến dịch lần này. Chúng tôi sẽ phải đào 500 m dọc theo bờ mương từ đầu thôn đến cuối thôn, đi ngang qua khu nhà Rông chúng tôi ở, để đặt đường ống dẫn nước cho người dân nơi đây.
    Tôi cũng không thể ngờ rằng sự việc xảy ra vào ngày hôm sau khi chúng tôi đào đường nước lại ảnh hưởng rất lớn đến toàn đội. Nếu biết được trước sự việc đó chúng tôi đã không bao giờ đào con mương đó. Những câu chuyện tôi vừa kể cho các bạn chưa phải là kết thúc. Cuộc hành trình của chúng tôi thực sự chỉ mới bắt đầu. Một cuộc hành trình quái dị và đầy rẫy những nguy hiểm rình rập xung quanh

    (( Còn tiếp : Bí mật xứ hoa vàng truyện ma trên điện thoại di động Phần 3 )



    Tags: bí mật, xứ hoa vàng

  • Bình luận của bạn

    //
    Tắt Quảng Cáo [X]
    Threesome